Tác giả: Nguyệt Bán Đinh

Chương 7

Loading...
Chung Dịch chọc phải phiền phức chắc chắn hơn nửa chính là vị này.

Chung Hạo đã tập mãi thành quen, không sợ cũng không nổi điên, chỉ là đem cái tài khoản mới mở kia khóa lại lần nữa. Nghĩ bụng thằng ranh này kiểu gì cũng sẽ sớm tìm hắn kêu trời gọi đất, không còn xu nào đảm bảo là nó ngoan ngay.

Quả nhiên một lát sau, Chung Dịch liền gọi điện thoại cho hắn: "Anh ơi!!!"

Chung Hạo cúp máy, chờ gã lần thứ hai gọi lại mới lạnh lùng nói: "Gào cái gì mà gào? Mày và họ Tân kia xảy ra cái gì?"

Nếu ngọn nguồn đã bị anh gã biết rồi, Chung Dịch không thể làm gì khác hơn là ấp a ấp úng khai ra.

Sau khi mẹ nuôi Hề Điền sinh bệnh, cậu làm thêm một lúc mấy việc, trong đó có một việc là nhân viên tạp vụ ở quán bar. Cậu ngốc nghếch làm được mấy ngày, cuối cùng vẫn bị người ta theo dõi, lúc mặc bộ đồng phục bưng rượu qua thì vừa hay gặp Chung Dịch với đám hồ bằng cẩu hữu ở trong phòng bao.

Mà người duy nhất không thuộc đám hồ bằng cẩu hữu của gã là Tân đại thiếu, trùng hợp lại là nhân vật chính tối hôm đó.

Gã kiên trì lôi Hề Điền qua, tên Tân đại thiếu kia cũng cười nói nhìn trúng khuôn mặt này. Lại nói mấy tháng sau, gã chăm nom Hề Điền mang thai, nghẹn đến mức sắp thành tiên luôn rồi, nhịn không được đi tìm cậu trai xinh xẻo hạ hỏa, ai ngờ lại đụng trúng vị oan gia không chọc nổi này.

"Anh, em thật sự không cố ý! Tân Khánh không nói cậu trai đó hắn bao rồi, em, em em... chỉ là thấy cậu ta dễ nhìn thôi, cũng không phải cố ý muốn..."

Chung Hạo hỏi: "Cố ý muốn cái gì?"

Hãm vl. Chung Dịch che miệng, liên tục lắc đầu rồi nhận ra anh gã không nhìn thấy, liền vội vàng nói: "Em không phải cố ý muốn kích động Tân Khánh!"

"Vậy hắn nói mày nợ hắn một vật là nợ cái gì?"

"Hắn nói muốn, muốn Hề Điền... Hoặc là một người xinh đẹp như thế."

Chung Dịch vội nói, "Em làm sao có thể mang Hề Điền cho hắn, anh nói đúng không!"

Chung Hạo thực sự là bị gã làm cho đau đầu, sau khi biết rõ đầu đuôi sự việc liền cúp điện thoại. Trước mắt cũng chưa thấy Tân Khánh có ý muốn truy cứu, khả năng chỉ coi Chung Dịch là thằng ngốc, muốn đùa một chút mà thôi.

Trợ lý đã sắp xếp xong hành lý, ngày mai sẽ về. Chung Hạo ngủ rất sớm, trước khi ngủ còn nhận được ảnh một khay bánh quy hôm nay Hề Điền làm thử, trông chẳng đẹp gì hết, nhìn lại thấy chút ngốc ngốc đáng yêu, hợp với câu nói đi kèm: "Ngày mai mời ngài ăn nha, ngủ ngon!"

Cậu không buồn không lo như thế, so với những gì mình vừa nghe được trong điện thoại, Chung Hạo có hơi buồn, cũng không trả lời tin nhắn của cậu.

Ngày thứ hai lúc về đến nhà, Hề Điền đã không kiên trì nổi mà chạy đến, vui vẻ đưa cho hắn đưa bánh quy, miệng nhỏ không ngừng nói: "Tiên sinh ngài có mệt không? Sáng sớm nay tôi làm lại mẻ khác, anh xem có phải là trông ngon hơn hôm qua không! Ăn ngon lắm đấy nhé, lại còn ngọt nữa. Anh ăn thử không?"

Chung Hạo vội vã nhận mấy cái bánh, sừng sộ lên giáo huấn cậu: "Đứng im."

Hề Điền nháy đôi mắt to, lùi lùi về cạnh tường, lúc này mới dừng lại.

"Chung Dịch mà dám chạy nhảy trong nhà tôi thế này, tôi sẽ cho nó chép gia quy ba mươi lần luôn." Chung Hạo nhìn, "Huống hồ trong bụng cậu còn hơn một người."

Hề Điền gãi đầu một cái: "Gia quy là cái gì vậy?"

Sự chú ý của cậu lệch lạc quá rồi đấy nhé. Chung Hạo câm nín, không để ý tới cậu, cắm đầu đi thẳng về thư phòng. Hề Điền không buông tha, vừa kích động hắn nếm thử bánh, vừa tận dụng mọi thời cơ hỏi: "Nhà anh còn có cả gia quy cơ à, cho tôi xem thử cái được không?"

"... Cậu không phải người nhà tôi, xem cái gì mà xem."

Hề Điền tiếc nuối "A" một tiếng nhưng vẫn rất tò mò, suy nghĩ đột nhiên thay đổi lại nói: "Bây giờ là thời đại nào rồi, xem một tí có sao đâu, thế này nhé, tôi không phải người nước ngoài nhưng vẫn xem được luật của người ta đấy thôi... Tôi rất muốn biết, tiên sinh, anh để tôi xem một tí ti thôi được không?"

Cậu chỉ thiếu lôi kéo tay áo hắn cầu xin nữa thôi, Chung Hạo quay lại nhìn cậu chằm chằm. Bánh bích quy để trên bàn, Hề Điền vội vã giục hắn ăn thử, cuối cùng Chung Hạo cầm lấy một cái, không ăn mà nhét vào miệng cậu, Hề Điền gân cổ banh quai hàm nhai hai cái, cũng cầm một miếng đưa tới miệng hắn muốn đáp lễ.

... Chung Hạo bất đắc dĩ phải ăn.

Hề Điền nhai nhai rồi nuốt xuống, cười gian như vừa thực hiện được quỷ kế, nói: "Tiên sinh, anh ăn bánh quy của tôi thì phải đáp ứng một yêu cầu của tôi đấy nhé!"

Bình luận