Tác giả: Nguyệt Bán Đinh

Chương 5

Loading...
Trong phòng đột nhiên yên tĩnh.

3 giây sau, Hề Điền rụt cổ lại: "Anh nói cho phép tôi quét dọn mà."

Chung Hạo hít sâu, tỉnh táo lại, đem bức ảnh bỏ vào trong ngăn kéo. Hề Điền tuy bị hắn quát, nhưng mà vẻ mặt cũng không phải đang sợ lắm, còn ló đầu lại nói: "Xin lỗi nha, tôi chỉ thấy nó trên bàn nên mới tò mò thôi. Tôi không cố ý đâu."

"Là tôi phải xin lỗi cậu." Chung Hạo cúi đầu, xoa xoa mi tâm, "Nhưng mà từ giờ cậu đừng vào đây nữa."

Hề Điền ngoan ngoãn gật đầu, ôm mấy cuốn sách đã chọn ra ngoài, sau đó mới nói thầm: "Xem thì cũng thấy ròi, sau này có vào hay không thì khác cái gì à..."

Bên trong cánh cửa, lòng Chung Hạo rối thành một nùi.

Hắn và người thanh niên trong hình đó cũng ba năm chưa gặp lại rồi.

Hắn vẫn nhớ dáng vẻ chật vật của cậu khi cầu cứu hắn, cả người ướt sũng nước mưa, mặt trắng bệch như tờ giấy. Cậu bị một vị quyền cao chức trọng vừa ý, cứ quấn chặt không rời, hết cách đành tìm hắn xin che chở.

Hai người diễn một vở kịch, bên ngoài mặt mũi hắn lạnh lùng, nhưng khi nhìn cậu khôi phục dáng vẻ nho nhã điềm đạm thì mỗi ngày hắn động lòng càng sâu.

Nhưng hắn còn chưa kịp thổ lộ tâm ý cho đối phương thì thế gian đã mấy bận xoay vần, cậu đã cùng vị quyền cao chức trọng kia hát vang khúc ca khi hai ta về một nhà.

Rồi đến một ngày nọ, cậu thanh niên tóc đen ấy được người yêu kéo vào lòng, ánh mắt nhìn về hắn chỉ đơn giản là cảm ơn.

Hắn nuốt tất cả lời muốn nói vào trong, chỉ gật đầu, nhìn máy bay bay qua đại dương, tới một miền đất khác.

Cứ như thế, mấy năm đã qua, chút tình cảm ngày ấy thật ra đã phai nhạt rất nhiều, chỉ là cứ nhìn bức ảnh đó mãi cũng thành quen.

Chung Hạo thở dài, lắc đầu một cái.

Trước giờ cơm tối trước, Chung Hạo gõ cửa phòng Hề Điền. Đã lâu chưa thấy cậu ra, Chung Hạo lại gõ, tiện tay đẩy một cái, vậy mà không khóa.

Hề Điền vẫn luôn không thích đóng cửa, thói quen này đến giờ không thay đổi. Chung Hạo không lên tiếng, đi vào thấy Hề Điền đang ngồi trên giường đọc sách, sách vở mở ngay ngắn trên bàn nhỏ, cái đầu gật gật.

Nghe Chung Hạo gọi, cậu vẫn còn mơ màng ngẩng lên nhìn, kêu "A" một cái, vội vã gấp sách lại, theo bản năng xoa mắt một cái. Mặt cậu hơi hồng, nhanh chóng xuống giường, hỏi: "Tiên sinh có chuyện gì không?"

"Ăn cơm thôi." Chung Hạo trầm ổn nói, "Chuyện buổi chiều, vẫn muốn nói xin lỗi cậu."

"Thực ra không có gì đâu", Hề Điền vui vẻ nói, "Ngài không nói tôi cũng quên rồi."

"Tự nhiên nhìn thấy một người giống mình thế, cậu không ngạc nhiên à?"

Hề Điền tìm dép lê, vừa tìm vừa nói: "Không, trên trái đất có mấy tỉ người, có hai người giống nhau cũng không có gì lạ mà!" Với không tới dép lê, đầu ngón chân trắng tròn sạch sẽ của cậu giật giật, hiện ra nét vẫn còn rất trẻ con, "Thật ra tôi đã sớm biết có người như vậy rồi, có chuẩn bị tâm lý."

Chung Hạo: "... Sao mà cậu biết?"

"Chung Dịch nói", Hề Điền xỏ dép lê đứng lên, cười hiền, "Tôi vẫn luôn muốn thấy bức ảnh đó nữa kìa."

Bình luận