Tác giả: Nguyệt Bán Đinh

Chương 20

Loading...
Chung Dịch ở nước ngoài tránh gió hơn hai tháng, cuối cùng cũng bị anh gã ra lệnh cưỡng chế về nước. Gã xoắn xuýt khổ cực giãy giụa đủ ba ngày, đành chấp nhận số phận bắt đầu chậm rì rì thu dọn hành lý.

Đều lâu như vậy rồi, cũng không nghe nói Tân Khánh có dự định truy cứu gì cả, lại nói chuyện đó có bao nhiêu lớn đâu, cũng không đến nỗi cứ phải chấp vặt với mình chứ!

Trước kia gã lộ liễu kiêu căng, lần này quay về đất mẹ lại vô cùng lặng lẽ, còn không nói cho đám bạn nhậu biết.  Xuống máy bay, gã kéo valy nhìn xung quanh, cuối cùng nhìn thấy thân ảnh cũng được coi là cao to vĩ đại của anh họ, gã liền thí điên thí điên chạy tới.

Bên cạnh anh họ còn có một cô gái nhỏ gầy xinh đẹp, bụng cô lớn thành một vòng tròn, từ xa vẫy tay với gã. Gã ta thì hơi cận thị, đến gần mới phát hiện thì ra đó là Hề Điền đang mặc đồ con gái.

Gã cũng thường thấy mấy chuyện nam lén giả nữ rồi, nhưng khi thấy Hề Điền nho nhỏ ôm bụng đi đón mình, còn mặc đồ nữ mà gã chưa từng thấy nữa chứ, trong lòng Chung Dịch có một thứ tên là cảm động nhảy ra. Gã xách valy nhanh chóng xông tới, cách không tới hai bước liền giang hai tay ra, cầm một con gấu, kêu to: "Điền Điền bảo bối anh nhớ em muốn chết! -- --"

Chung Hạo mặt lạnh kéo Hề Điền ra sau mình, làm cho gã vồ hụt: "Dừng lại, mắt mày để đâu đấy hả?! Cậu ấy chịu nổi một cái bổ nhào như thế của mày à?"

Chung Dịch suýt nữa đáp đất trong tư thế chó đớp bùn, (ở VN mình gọi là té sml ra

Bình luận