Tác giả: Nguyệt Bán Đinh

Chương 1

Loading...
Chung Dịch thề rằng, nếu như gã không phải em họ của Chung Hạo, nếu như không phải mẹ gã khi còn sống thân với mẹ Chung Hạo như chị em ruột thì gã nhất định sẽ bị Chung Hạo đánh chết tại chỗ, rồi chém làm hai, một nửa vứt cho chó ăn, nửa kia lấy roi quất xác cho hả giận.

Anh ta lớn hơn gã bảy tuổi, chính là vị anh họ tổng tài tuổi trẻ tài cao thâm trầm cơ trí nghiêm túc thận trọng, bây giờ anh ta đang âm u nhìn gã chằm chằm, chỉ cần liếc mắt thôi thì đã đủ biết anh ta đang điên tiết lắm rồi. Nếu như trong tay có đao, Chung Dịch tin rằng anh ta tuyệt đối sẽ xông lên chém vài nhát, cũng may cuối cùng anh ta chỉ động thủ, quăng cho gã hai cái bạt tai.

Chung Dịch liền vội vàng che mặt xin tha: "Anh em sai rồi!"

"Có phải mày chê anh tốt với mày quá rồi phải không?" Chung Hạo cao hơn gã nửa cái đầu, lúc nhìn xuống dưới có cảm giác rất ngột ngạt, "Dám hạ anh mày thuốc kích dục, dám đưa người lên giường anh?"

Gió nổi lên trước cơn mưa, con người một khi đến lúc phải chết thì chẳng ngắc ngoải thêm được tí nào.

Chung Dịch vô học, mỗi ngày đều gặp rắc rối, là điển hình của loại công tử bột hai đời, chỉ biết dựa vào anh gã. Lần này gã chọc phải phiền phức lớn, cứ tưởng trước lấy lòng, sau đấy cầu xin thì anh ta sẽ cho người giải quyết phiền phức cho, ai dè mới sáng sớm tinh mơ ngày thứ hai Chung Hạo vừa tỉnh còn chẳng thèm cảm kích nữa kìa?!

Gã bưng cái bản mặt đưa đám bắt đầu víu chặt Chung Hạo, ôm cái đùi lớn xin tha, liên tục kêu "anh ơi em sai rồi", "anh ơi em sẽ không dám nữa", "anh ơi anh cíu em". Chung Hạo từ trước đến giờ trầm ổn, lần này cũng may chưa đến mức bị gã chọc đến phát điên, cuối cùng một cước đem gã đá văng ra, trầm giọng bảo kể lại ngọn nguồn.

Hai ngày trước, Chung Dịch đi đua xe theo người ta, không cẩn thận tranh mất đường đua của cậu ba nhà họ Trình, lại còn không chịu thua, sau đấy còn đánh vỡ đầu người ta. Chị cả nhà đó lại là người bao che khuyết điểm không cần lý lẽ, nghe được tin thì muốn tìm gã tính sổ, gã hoảng gần chết, liền nghe theo ý kiến của đám bạn, tìm người cho anh họ ấy một đêm.

Chung Hạo độc thân bảy, tám năm, từ sau khi chia tay mối tình đầu, bên cạnh chưa từng xuất hiện ai khác, ngay cả bức ảnh chụp chung với tình đầu vẫn còn đặt trên bàn sách, ngây thơ đến mức quả thực không giống một tổng tài. Gã thì vừa hay biết một tiểu mỹ nhân lớn lên trông đặc biệt giống tình đầu của anh họ, vừa hay vị tiểu mỹ nhân này đang thiếu tiền chữa bệnh cho mẹ, gã vừa dỗ vừa lừa đưa người ta đến đây, xong rồi chuốc thuốc nhét vào phòng Chung Hạo.

Cứ ngỡ anh gã sẽ vừa lòng, ai dè ngủ cũng ngủ xong rồi, lại còn không đúng ý anh ta, mà không những không đúng ý, còn chọc anh ta phát điên!

Chung Hạo liền quăng cho gã thêm một cái bạt tai, hít sâu hai lần mới miễn cưỡng bình tĩnh lại.

Chung Dịch lom lom nhìn hắn.

Chung Hạo phẫn nộ nguýt gã một cái: "Mày vào trong kia đem người đi xử lý sạch sẽ cho anh."

Vào phòng, cậu bé tối qua trên người không một mảnh vải, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, co rúc ở trong chăn, đang khó chịu đến đòi mạng mà nhỏ giọng rên rỉ. Chung Hạo đứng hình hai giây, cuối cùng vẫn cho Chung Dịch cút ra ngoài trước, còn hắn giúp người kia mặc quần áo vào, lúc này mới để Chung Dịch đem cậu ta đi.

Trắc trở mấy vòng mới giúp Chung Dịch giải quyết xong chuyện rắc rối, tên phiền phức tinh này rốt cục an phận một thời gian.

Lúc đầu Chung Hạo còn cho người theo dõi gã, sau đó cũng lười quản, một mình hắn chống đỡ xí nghiệp của cả gia tộc, sự nghiệp đa dạng, nào có nhiều thời gian mà cùng Chung Dịch làm trò được.

Cũng coi như yên ổn được năm tháng, Chung Dịch lại lần thứ hai chọc tới phiền phức.

Lần này không biết gã đắc tội thần thánh phương nào mà phải trốn ra tận nước ngoài. Trước khi đi gã ấp a ấp úng xin nhờ Chung Hạo, muốn Chung Hạo đến nhà mình, giúp mình chăm nom một "thú cưng".

Cái tên phiền phức tinh này rốt cục cũng chịu cút ra ngoài an phận, Chung Hạo mới miễn cưỡng đáp ứng yêu cầu của gã. Dành chút thời gian đến nhà trọ gã nói, Chung Hạo lấy chìa khóa mở cửa, không ngờ lại thấy một bóng người quen thuộc ngồi ở trước bàn ăn cơm trưa.

Người kia không cao lắm, khá gầy, tóc hơi dài, khuôn mặt nhỏ mang theo nét trẻ con, giống cái người trong bức ảnh trên bàn sách của hắn đến bảy tám phần, cậu ta đang rất vui vẻ múc cháo nhét vào miệng. Chắc cậu ta không ngờ sẽ có người tới, lúc nghe tiếng mở cửa sợ đến mức không cầm chặt cái muôi, "keng" một cái rơi xuống đất, cậu ta phản ứng cũng nhanh lắm, dép còn không kịp xỏ, một chân có dép một chân trần cứ thế chạy biến vào phòng.

Mấy giây sau. Lại lén lút thò đầu ra nhìn.

Lúc này, đương nhiên Chung Hạo cũng đoán được "thú cưng" mà thằng ranh kia muốn nhờ mình chăm sóc rốt cuộc là cái gì, sắc mặt hắn khó coi đến mức giống như muốn giết người, tóm cậu trai đang run lẩy bẩy kia tới.

Lúc này đang là mùa hè, cậu ta mặc một cái áo phông rộng thùng thình. Chung Hạo bỗng chú ý tới bụng cậu ta hơi nhô lên, ánh mắt khả nghi dừng ở chỗ đó.

Đối phương sợ đến mức mặt đỏ rần, cánh tay nhỏ nhắn bị hắn túm chặt, thử rút ra nhưng không được. Cậu lén lút ngẩng đầu nhìn Chung Hạo, kết quả bị biểu cảm nghiêm khắc của Chung Hạo dọa, lại nhanh chóng cúi đầu, hoang mang đến phát khóc.

Chung Hạo chầm chậm mở miệng: "Chuyện này tóm lại là thế nào?"

Cậu liếm môi, không dám mở miệng. Muốn thử giãy giụa một tí, lại bị Chung Hạo tóm càng chặt, cậu có ảo giác mình sắp bị bóp cho gãy tay rồi, sợ đến mức hai mắt ướt át.

Chung Hạo bức cung một lần. Cuối cùng cậu ta cũng mở miệng: "Tôi, tôi..."

Tiếng nói của cậu nhỏ như muỗi kêu, giả bộ đáng thương, "Cái đó đó, tôi mang thai..."

Một phút sau, Chung Hạo trầm mặc nhìn cậu, không biết nên nói gì cho phải: "... A?"

Bình luận