Tác giả: Thanh Tử

Chương 313: Tiệm thuốc đông y quỷ dị (3)

Loading...
“Nhà vệ sinh ở bên trái lối nhỏ, bên cạnh còn có
một phòng tạp vụ không lớn lắm, bên trong có một chiếc giường hình như
là nơi mà tên Lão quỷ đó ngủ. Đúng rồi, quỷ thi có ngủ không?”

”Không ngủ, đừng nói đến những điều không cần thiết nữa. Phòng vệ sinh và phòng tạp vụ rộng cỡ bao nhiêu?”

Tiểu Mã nghĩ ngợi một lúc “Hai cái phòng đó cũng to cỡ bình thường, hình như là ba mươi mét vuông đó”

Diệp Thiếu Dương dựa theo diện tích của tiểu lâu trước đó, suy tính một
lúc rồi lắc đầu “Nếu như vậy thì có thể là không có phòng ngăn cách.
Nhưng quỷ khí đậm như vậy...Lầu một lại không có nguồn quỷ khí, vô lý
thật”

Tiểu Mã phỏng đoán “ Có phải là ở lầu 2 không?”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu “Qủy khí cũng giống với tất cả các loại khí
khác, chỉ hội tụ về phía trước, không có trường hợp khác. Hơn nữa sau
khi tôi vào thì cũng có cảm nhận được một chút gì đó đặc biệt, nơi gần
cầu thang quỷ khí rất mỏng. Trên lầu có lẽ giống như Tiểu Oánh nói là
nơi thỉnh tiểu quỷ cho các phú gia. Vì vậy...chỉ có một loại khả năng
chính là quỷ khí đến từ dưới lòng đất, có một tầng hầm dưới tiểu lâu
này!”

Nghĩ một hồi xong nói “Tối nay ta lại đến đây tiếp, kiểm tra tỉ mỉ một lần nữa”

Hai người lái xe trở lại biệt thự, Diệp Thiếu Dương dùng chìa khóa của
mình để mở cửa, lập tức nghe thấy tiếng nhạc cùng tiếng hát từ trên lầu
vọng xuống.

”Hình như đang luyện hát, đừng làm phiền cô ấy” Diệp Thiếu Dương thấp giọng nói, nhẹ nhàng lôi Tiểu Mã vào phòng khách ngồi xuống ghế sofa.

Tiểu Mã gối đầu lên hai tay, dựa lưng vào ghế sofa, nhắm hai mắt lại
mãn nguyện lắng nghe giọng hát, nói những lời ngọt ngào “Ở nhà Vũ Vũ,
nghe Vũ Vũ hát như thế này...thật giống như đang nằm mơ vậy”

”Bớt phí lời lại đi, nghe thôi là được rồi” Diệp Thiếu Dương cũng bị
giọng hát thu hút, âm điệu rất nhẹ nhàng dịu dàng, làm người khác buông
xuống được ưu tư muộn phiền. Diệp Thiếu Dương lẳng lặng nghe xong một
bài hát, thừa diệp đổi mới khoảng cách âm nhạc, nói với Tiểu Mã chuyện
thường ngày “Cậu với Vương Bình thế nào rồi? Sao gần đây không thấy cậu
hẹn hò cũng không thấy nhắn tin luôn?”

”Tôi cũng muốn tìm cô ấy a, có điều gần đây cô ấy thi cái bằng gì đó. Muốn toàn tâm nghiên cứu nên tôi cũng không muốn làm phiền cô ấy”

Diệp Thiếu Dương gật gật đầu “Vậy sau khi thi xong thì phải làm sao?”

”Cái gì mà phải làm sao?”

”Thì là kết hôn gì gì đó”

”Còn sớm mà, còn chưa gặp mặt người lớn hai bên nữa. Hơn nữa tôi còn chưa có nhà, lấy gì mà kết hôn chứ?”

Nói đến đây Tiểu Mã cười hắc hắc, nhìn Diệp Thiếu Dương nói “Cậu tiếp xúc nhiều một chút, để tôi còn đi cùng cậu kiếm chút tiền”

Diệp Thiếu Dương cạn lời “ Cậu thật sự luôn nghĩ đến việc làm đồng tử của tôi sao?”

”Có gì không tốt chứ. Thôi đừng huyên thuyên chuyện đó nữa, điều cậu
muốn điều tra cũng điều tra qua rồi, bước tiếp theo nên làm gì?” - Nói
đến đây Tiểu Mã lại cười hắc hắc. “Cậu tiếp xúc nhiều một chút, để tôi
còn đi cùng cậu kiếm chút tiền, góp tiền mua nhà, sớm lấy vợ làm giàu”

”Hơ, cậu lấy việc tróc quỷ nói thành cái gì vậy?” Diệp Thiếu Dương đầy giận dữ nói.

Lúc gần đến trưa, Trang Vũ Ninh ngừng luyện hát đi xuống lầu một thì
mới biết hai người Diệp Thiếu Dương đã về rồi. Cô rủ hai người cùng đi
ăn cơm.

Vừa ăn cơm, Diệp Thiếu Dương vừa nói đến dự định đến tiệm thuốc Đông y tối nay. Trang Vũ Ninh nghe xong liền căng thẳng nói “Thiếu Dương ca,
các anh phải thật cẩn thận đó”

Diệp Thiếu Dương cười cười “Không phải chúng tôi phải cẩn thận, mà cô cũng phải cẩn thận đó”

”Tôi?” Trang Vũ Ninh ngừng lại, “Ý của anh là...tôi cũng phải đi?”

Diệp Thiếu Dương nói “Nếu như để cô gặp Cổ Mạn Đồng lúc đầu của mình, cô vẫn có thể còn nhận ra chứ?”

”Đương nhiên rồi, mỗi Cổ Mạn Đồng đều không giống nhau, tôi nhìn một cái là có thể nhận ra ngay”

”Vậy được rồi“. Diệp Thiếu Dương gật đầu “Là như thế này, nếu như
tiệm thuốc đó thật sự có tầng hầm thì rất có thế đó là kho chứa Cổ Mạn
Đồng. Bởi vì tiểu quỷ nhiều nên mới có quỷ khí nồng đậm như vậy. Tối nay chúng ta đi điều tra một phen, nếu tiểu quỷ của cô có ở đó tôi cũng sẽ
phá hủy nó. Đương nhiên đó chỉ là tôi giả định thôi, cô đừng ôm hi vọng
quá nhiều”

Trang Vũ Ninh liên tục gật đầu, “Tôi sẽ nghe theo sự sắp xếp của
Thiếu Dương ca, chỉ là...tôi cần chuẩn bị tâm lý một chút, có nguy hiểm
lắm không?”

”Cái này, tôi cũng không biết nữa. Dù sao thì hai người chỉ cần nghe theo sắp xếp của tôi thì có lẽ sẽ không có chuyện gì đâu”

”Có lẽ sẽ...” Trang Vũ Ninh lẩm bẩm

Ăn xong, Diệp Thiếu Dương điện thoại cho Tạ Vũ Tình kể cho cô ấy nghe về kế hoạch hành động của mình. Tạ Vũ Tình nghe xong, suy nghĩ một lúc
rồi nói “Thủ đoạn đối phó với quỷ yêu của cậu thì tôi không lo lắng gì,
có điều ngộ nhỡ có tầng hầm thật, hơn nữa là sào huyệt gì gì đó thì
người bên Hồ Uy nhất định có phòng bị. Ngộ nhỡ hành động của cậu bị phát hiện, bị nhốt lại dưới tầng hầm, chẳng phải rất nguy hiểm sao?”

”Không hổ danh đi cùng tôi lâu như vậy, trí thông minh đã tăng lên rồi”

Diệp Thiếu Dương cười cười, không đợi đến lúc cô ấy phát hỏa đã nói tiếp “Vì vậy nên tôi mới cần cô giúp đỡ không, sau khi tôi xuống có thể giúp tôi tìm hai người đến gần đó theo dõi được không? Ngộ nhỡ có người
xuống thì giúp tôi ngăn lại, tránh trường hợp tôi bị nhốt dưới đó thật”

”Biết rồi, để tôi sắp xếp. Hiện tại thì tôi đang ở con đường gần đó để theo dõi tiệm thuốc đây”

Diệp Thiếu Dương vội hỏi “Có thấy được gì không?”

”Ba mươi phút trước lão Hồ Uy đi vào tiệm thuốc, sau đó không lâu thì một người đàn ông trung niên chạy Land Rover lái đến dừng ở đầu phố đi
bộ bước vào tiệm. Có lẽ là ông ta có hẹn với lão Hồ Uy, hai người họ cho tới bây giờ vẫn chưa thấy ra. Có cần tôi phái người vào không?”

Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ, “Không cần, cô cứ thủ ở đó đi. Nếu như Hồ Uy có xuất hiện, tốt nhất là phái người đi theo xem thử hắn đi đến
những nơi nào là được”

Tạ Vũ Tình đáp một tiếng rồi tắt điện thoại.

Trở về nhà, Diệp Thiếu Dương suy nghĩ kế hoạch chi tiết, sau đó từ
trong ba lô lấy ra vài món nguyên liệu bắt đầu điều chế pháp dược. Hoàn
thành xong thì thời gian cũng đã trôi đi rất nhanh, Diệp Thiếu Dương kêu hai người Trang Vũ Ninh và Tiểu Mã ra ngoài mua mốt ít đồ ăn chín, màn
thầu và ít rượu. Trang Vũ Ninh lái xe đến đường Nam Cốc, điện thoại hỏi
rõ ràng vị trí của Tạ Vũ Tình rồi lái xe qua đó.

Phía bên kia bức tường là một tòa nhà đang xây dựng, Tạ Vũ Tình đang ở trong một gian phòng chưa hoàn thành xong, đứng dựa vào vị trí lang
cang có một kính viễn vọng thẳng đứng. Sau khi vào phòng, Diệp Thiếu
Dương hiếu kỳ đứng trước kính viễn vọng, bước đến và bắt đầu quan sát.

Vốn dĩ trên cao tầm nhìn trống trải, lại thêm sự giúp đỡ của kính
viễn vọng, có thể xem được toàn diện các mặt trước sau của tiệm thuốc.

Diệp Thiếu Dương nhìn một hồi, hỏi Tạ Vũ Tình, “Có nhiều người vào tiệm thuốc không?”

”Căn bản thì không có mấy người, ngoại trừ Hồ Uy và cái tên có bộ
dạng nhà giàu kia thì chỉ có hai ba khách hàng vào thôi, sau khi bốc
thuốc thì ngay lập tức đi rồi” Tạ Vũ Tình lại tiếp tục ghé vào lang cang quan sát tình hình.

Diệp Thiếu Dương bước đến hỏi, “Tại sao lại chỉ có mỗi mình cô?”

Tạ Vũ Tình lập tức lấy ra bộ đàm điều nhân lực theo sau điều tra hướng đi của hắn.

”Tên mập này có lẽ là tới tìm Hồ Uy để thỉnh tiểu quỷ, cái thứ đựng
trong túi kia tám phần là Cổ Mạn Đồng” Diệp Thiếu Dương đoán.

Bình luận