Tác giả: Thanh Tử

Chương 311: Tiệm thuốc đông y quỷ dị (1)

Loading...
Tạ Vũ Tình dọc đường trầm mặc, Diệp Thiếu Dương không tìm được câu nào để nói “Về nhà đi ngủ sao?”

”Không về nhà thì ở chỗ cậu ngủ sao?” Buột miệng nói ra lời này Tạ Vũ Tình lập tức ý thức được mình đã lỡ lời, cúi đầu xuống nhanh chóng bước đi.

Tìm được chiếc xe đỗ ven đường, Tạ Vũ Tình mở cửa xe ngồi vào trong,
trở tay muốn đóng cửa xe thì Diệp Thiếu Dương đột nhiên nắm lấy tay cô.

Tã Vũ Tình vội vàng dứt ra, cả kinh nói “Cái tên sắc lang này ngươi muồn làm gì?”

Một đồng tiền sáng lấp lánh từ tay cô rơi xuống đất. Diệp Thiếu Dương khom lưng xuống nhặt, lắc đầu, đem đồng tiên ném vào trong lòng cô,“Đây là đồng đúc mẫu lớn, tặng cho cô đó. Thời khắc mấu chốt, cắn chóp
lưỡi phun lên mặt trên thì có thể cứu cô một mạng”

”Cái này...” Tạ Vũ Tình lúc này mới biết ban nãy là mình đã nghĩ hơi
nhiều. “Tôi đã có bùa hộ thân của cậu cho rồi, còn cần cái này nữa sao?”

”Bùa hộ thân không tốt bằng thứ này đâu. Đây là dùng cho tình huống
đặc biệt, lỡ đâu tên pháp sư kia tìm cô gây rắc rồi thì có thứ này trên
người, tôi có thể yên tâm một chút“. Diệp Thiếu Dương vẫy tay về phía
cô, “Cô về đi, cẩn thận một chút, à đúng rồi, thật ra hôm nay cô trang
điểm rất đẹp”

Tạ Vũ Tình sâu trong nội tâm bị rung động một chút, đang muốn ngẩng
đầu nhìn hắn cười, thì Diệp Thiếu Dương bồi thêm một câu “Vì thế mau mau đi hẹn hò đi, tránh để lãng phí lớp phấn này”

Tạ Vũ Tình hung dữ liếc xéo hắn một cái, giẫm chân ga lái xe vụt đi.

Khi Diệp Thiếu Dương quay trở lại thì cũng đã rất khuya rồi. Ba người cũng không ai nói gì nữa, tự giác quay về phòng nghỉ ngơi.

Nằm trên giường, Diệp Thiếu Dương bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ lần nữa. Một kế hoạch dần dần xuất hiện trong đầu hắn.

Sáng sớm, ba người lục tục thức dậy. Lúc đang dùng bữa sáng ở phòng khách thì Tạ Vũ Tình điện thoại đến.

”Thế nào rồi, hôm qua hẹn hò chưa?” Sau khi nhấc điện thoại, Diệp Thiếu Dương tiếp tục đùa về chuyện hôm qua.

Đầu dây điện thoại bên kia ngừng lại một lát, chuyền đến âm giọng
lạnh lùng của Tạ Vũ Tình, “Ngươi nếu như không muốn nói đến chuyện chính thì ta cúp mắt đây”

”Nói, nói, tôi đang nghe mà”

Tạ Vũ Tình dừng một chút rồi nói “Tôi đã tìm ra tài liệu của lão Hồ tiên sinh rồi”

Diệp Thiếu Dương trong lòng vui mừng “Nhanh như vậy sao?”

”Điều này thì có gì khó đâu chứ, tiệm thuốc đông y đó có hồ sơ công
thương, vào hệ thống điều tra là có thế biết được thân phận chủ tiệm
thôi. Ông chủ tên là Hồ Uy, 30 tuổi, trên hộ tịch ghi là người bản địa
Thạch Thành. Nhà ở vùng nông thôn cực kì hẻo lánh, cha mẹ đã quá cố.
Trên hộ khẩu của hắn chỉ có một mình hắn, tiệm thuốc Đông y của hắn tên
là “Dưỡng Nhân đường”. Vốn đăng kí mười vạn, chỉ có mình hắn là người
đại diện pháp luật. Còn hộ chiếu của hắn thì lát nữa ta nhắn tin sang
cho ngươi“. Tạ Vũ Tình nói liền một mạch.

”Biết rồi, cảm ơn người đẹp nha, tối nay mời người đẹp đi ăn bánh bao nhân thịt“. Diệp Thiếu Dương bắt đầu nói tốt.

Tạ Vũ Tình không tiếp lời, chỉ nói “Hắn là người bản địa, điều tra
rất thuận lợi. Có cần phải điều tra một chút về lai lịch hắn hay là quan hệ qua lại của hắn không?”

”Cũng được, có điều cẩn thận một chút, đừng để bị phát hiện”

Tạ Vũ Tình hừ một tiếng: “Tôi đã phái hai người đi giám sát rồi, có chuyện gì thì sẽ nói cho cậu. Cậu có tính toán gì không?”

”Tôi cần nghĩ thêm một chút, có ý tưởng gì thì sẽ nói với cô sau”

”Đã biết” Tạ Vũ Tình cũng không dong dài, trực tiếp cúp điện thoại.

Diệp Thiếu Dương đem tình hình kể lại với Tiểu Mã và Trang Vũ Ninh,
trầm ngâm một lúc rồi nói: “Tối hôm qua tôi đã nghĩ ra được một kế hoạch song phương tiến hành. Một mặt là âm thầm điều tra kĩ lưỡng về cái tên
Hồ tiên sinh, một mặt là cùng hắn tiếp xúc thông qua bên ngoài. Giả mạo
phú thương, tìm hắn mua tiểu quỷ, xem thử có cơ hội thông qua con đường
này để tiếp xúc với pháp sư dưỡng quỷ sau lưng hắn hay không”

Hai người vừa nghe liền cảm thấy đây là một kế hoạch rất tốt. Trang
Vũ Ninh nói: “Bằng không thì tôi kêu Tiểu Oánh đi? Vừa khéo cô ấy đã mua chỗ lão ta một tiểu quỷ, có thể đối đáp được”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu “Quan hệ giữa cô và Tiểu Oánh quá rõ ràng,
hơn nữa chúng ta vừa mới giúp cô ấy tìm ra tiểu quỷ, cô ấy mà gặp hắn
nhất định là không được. Có điều cô hãy hỏi thăm Tiểu Oánh,muốn tìm Hồ
tiên sinh thỉnh tiểu quỷ thì cần những yêu cầu gì”

Trang Vũ Ninh gật gật đầu.

Tiểu Mã nói “Vậy thì đi tìm Chu tiểu thư. Dựa vào gia thế của cô ấy thì cái tên họ Hồ kia nhất định không thể hoài nghi”

Diệp Thiếu Dương vẫn lắc đầu “Thứ nhất, tôi không xác định được tên
pháp sư nuôi quỷ đó có biết mối quan hệ giữa tôi và Tiểu Như hay không.
Thứ hai, chuyện này có thể nguy hiểm, chỉ một mình thân con gái thì
không được, ta không cho phép cô ấy mạo hiểm”

Tiểu Mã lại đề nghị sự giúp đỡ của bạn học Lý Đa, Diệp Thiếu Dương
cũng đều phủ định. Diệp Thiếu Dương phân tích, tên Hồ Uy đó nếu như đã
là người Thạch Thành thì nhất định ở Thạch Thành có bao nhiêu người giàu hắn đều nắm rõ như lòng bàn tay. Mặc dù tìm ai đó giả mạo, cho dù Trang Vũ Ninh ra tiền thì đối phương cũng không được tín nhiệm. Hơn nữa một
tên nghèo như Lý Đa, căn bản không thể diễn xuất giống với người có tiền được”

”Người này không những cần có tiền, mà còn phải là người cực kỳ giàu
có, ít ra cũng phải nằm trong top 10 của Thạch Thành. Bởi vì mục đích
của tôi không phải để hắn đi thỉnh tiểu quỷ mà là muốn cùng với tên pháp sư nuôi quỷ kia liên hệ với nhau. Tên này biết nhiều người giàu có đến
như vậy, nếu như không phải người cực kỳ giàu thì e là hắn sẽ không thèm để ý tới”

Trang Vũ Ninh nhìn hắn, lẩm bẩm nói “Như thế nào thì được xem là cực giàu chứ, giống như Chu tiểu thư á?”

”Ừm, gần như vậy”

Trang Vũ Ninh nhíu mày nói “Vậy huynh đừng nghĩ nữa, Thạch Thành tuy
là thành phố lớn, giàu giống như Chu gia thì cũng chẳng có mấy nhà, Mã
gia tính là một, còn nữa...”

Diệp Thiếu Dương xua xua tay nói “Để tôi tìm Mã gia”

Trang Vũ Ninh ngẩn người “Anh quen thiếu gia Mã Thừa sao?”

Diệp Thiếu Dương cười cười “Quen, anh ta nợ tôi một món ân tình”

Tiểu Mã thông não “Tối hôm qua sao tôi lại không thể nghĩ ra điều
này! Tiểu Diệp Tử, có phải cậu đã sớm có dự định đi tìm hắn rồi?”

Diệp Thiếu Dương gật đầu “Cậu ấy là người thích hợp nhất. Khi phần mộ tổ tiên nhà cậu ấy phát sinh ra chuyện thì người ngoài không một ai
biết. Sau đó thì tôi cũng không hề gặp cậu ấy lần nào, cho dù điều tra
như thế nào đi chăng nữa thì tôi và cậu ta không có quan hệ gì cả”

Tiểu Mã hắc hắc cười “Mối quan hệ duy nhất giữa hai người là tình địch, vì vậy anh ta càng không thể giúp cậu”

Diệp Thiếu Dương trừng hắn một cái: “Có thể không đề cập đến vấn đề này không?”

Trang Vũ Ninh nói “Khi nào huynh đi tìm hắn?”

Diệp Thiếu Dương nghĩ một chút rồi nói “Ngày mai đi,tôi muốn tự mình đi xem nơi này một chút”

”Điều này...cũng được sao?” Trang Vũ Ninh trầm ngâm nói “Nếu như để
cho Hồ tiên sinh phát hiện, ngày mai huynh lại sang gặp Mã thiếu gia.
Liệu có bị nghi ngờ không?”

Diệp Thiếu Dương cười “Yên tâm đi, tôi có dự định của mình”

Trang Vũ Ninh nói “Cần tôi đi không? Ngày hôm nay tôi có tham gia một hoạt động...”

”Cô cứ làm việc của mình đi, tôi đi với Tiểu Mã là được rồi. Cô nhớ về trước khi trời tối là được”

Lúc đó điện thoại của Diệp Thiếu Dương reo lên, là một dòng tin nhắn, mở ra xem thì đó là một sổ hộ chiếu. Một nam nhân trên dưới 30, mày rậm mắt to, gò má cao, cằm nhọn.

”Nhìn cũng giống người bình thường a” Tiểu Mã xem một chặp rồi nói.

Diệp Thiếu Dương liếc hắn một cái “Vậy cậu nói tôi xem, không phải người bình thường thì sẽ trông như thế nào?”

Tiểu Mã gãi gãi đầu “Vậy mà cậu còn xem?”

”Tôi muốn nhớ ngoại hình của hắn trông như thế nào, ngu ngốc.”

Bình luận