Tác giả: Hồng Cửu

Chương 5: Quyết định sau khi tỉnh dậy

Loading...
Edit: Vọng Nguyệt

Beta: Lệ Phong, Helene

********

Sư huynh vốn đang ở máy chủ kiểm tra đường dẫn bên trong, lại đột nhiên mở miệng quát lên với tôi: “Phẩm Phẩm, đưa khăn tay cho anh!”

Tôi hoảng hốt đưa tay vào túi, lấy ra cái gì mềm mềm đưa cho sư huynh, sau đó tiếp tục ngẩn người.

Đột nhiên một bàn tay đập mạnh lên đỉnh đầu của tôi, tôi kinh hãi hét lên một tiếng.

Ngẩng đầu, phát hiện sư huynh giận dữ nhìn chằm chằm vào tôi, một cái tay vẫn còn hướng về phía người tôi, trên tay là một gói băng vệ sinh!

Nhìn vẻ mặt giận dữ của sư huynh, nhìn trong tay anh ta là gói băng vệ sinh, tôi hiểu được, tôi lại làm chuyện hồ đồ.

Sư huynh hung ác đem băng vệ sinh nhét vào trong tay của tôi, sau đó không thể nhịn được nữa tức giận nói với tôi: “Nhậm Phẩm anh cho em biết, một tuần nay, anh chịu đủ rồi, anh sắp bị em làm cho tức chết rồi! Em xem mỗi ngày em đều ngồi bất động, làm gì cũng không xong, không phải làm vỡ cái chén anh yêu nhất thì là xóa bỏ nguyên văn trình tự số hiệu của anh, nếu không thì là em tự mình từ trên lầu té xuống! Nhậm Phẩm, em… Hoặc là ngay bây giờ nói cho anh biết chuyện gì đã xảy ra, hoặc là ngay lập tức khôi phục bình thường lại cho anh! Em nếu dám tiếp tục làm một bộ dạng sống không bằng chết kia, thì cứ đợi xem anh sẽ xử lý em thế nào!”

Sư huynh hung tợn nói xong liền rời đi.

Nhìn bóng lưng bừng bừng lửa giận của sư huynh, lòng tôi cảm thấy ấm áp. Tuy rằng anh ta đối với tôi thái độ rất là không tốt, nhưng tôi biết, đó là cách biểu đạt sự quan tâm của sư huynh dành cho tôi.

Nhưng để tôi khôi phục bình thường, nói dễ hơn làm nha! Vừa nghĩ tới sáng hôm đó, tôi liền hận không thể giết chết chính mình.

Sáng hôm đó khi tôi tỉnh lại, kinh ngạc phát hiện mình đang nằm trong lòng một người con trai, mà người đó lại là Đỗ Thăng! Tôi sợ ngây người! Tôi khi say rượu bị thất thân, hơn nữa còn là với một kẻ tôi mới vừa quen không bao lâu, một kẻ không ở cùng thế giới với tôi!

Tôi ngồi dậy bắt đầu hét lên tiếng thét chói tai!

Trên giường, người đàn ông bị tôi hét lớn đến tỉnh ngủ, ảo não mở to mắt tìm kiếm nơi phát ra tiếng ồn.

Khi anh thấy rõ là tôi đang không ngừng thét chói tai thì liền quên cả ngủ mà ngồi dậy.

Đỗ Thăng ngồi xuống rồi duỗi cánh tay đem tôi ôm vào lòng. Lúc da thịt hai chúng tôi gắt gao đụng vào cùng một chỗ, tôi ngay lập tức ngừng thét, đổi thành nhỏ giọng khóc nức nở.

Đỗ Thăng dường như càng ảo não hơn, một tay vỗ vỗ lưng tôi một tay đưa ra lau nước mắt trên mặt cho tôi, miệng còn nhẹ hỏi tôi: “Làm sao vậy, cô bé? Đêm qua cũng không khóc mà sao hôm nay lại khóc rồi?”

Tôi vừa thút tha thút thít vừa nói: “Anh…Anh! Tôi…Chúng ta mới gặp nhau có vài lần, sao lại có thể cùng lên giường rồi!”

Tôi vừa khóc vừa nói, vừa lấy tay dùng sức đánh vào ngực Đỗ Thăng, da của anh bị tôi đánh đến đỏ bừng một mảng.

Đỗ Thăng lấy tay nâng cằm tôi, sau đó anh nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng nói: “Cô bé ngốc, chúng ta đã gặp nhau nhiều lần như vậy rồi thì lên giường là chuyện hết sức bình thường, chỉ cần anh thích em em cũng thích anh, chuyện này xảy ra là dĩ nhiên!”

Tôi quay đầu tránh cái tay của Đỗ Thăng.

Cố gắng tỉnh táo lại. Sự tình đã thành như vậy, tôi có khóc có náo loạn cũng vô dụng. Đỗ Thăng là từ nước ngoài trở về, tác phong tự nhiên phóng khoáng, đêm qua chúng tôi cùng làm chuyện kia, với anh mà nói chẳng qua giống như chuyện cơm bữa. Nhưng mà đối với tôi thì đó là chuyện lớn, tôi thất thân mà!

Tôi quay đầu lại, một lần nữa nhìn thẳng vào Đỗ Thăng, hai mắt hỏi anh: “Anh sẽ lấy tôi chứ?”

Đỗ Thăng sửng sốt, sau đó liền tỏ vẻ cười như không cười nói với tôi: “Cô bé, em chỉ dựa vào chuyện ngày hôm qua mà bức hôn anh? Trung Quốc thế kỉ hai mốt không lẽ vẫn còn chuyện này sao?”

Trong lòng tôi vì câu trả lời của Đỗ Thăng mà trầm xuống. Câu trả lời của anh rất rõ ràng, anh cùng tôi chỉ là tình một đêm, là đôi bên tình nguyện, sẽ không vì vậy mà chịu bất cứ trách nhiệm gì với tôi. Nếu như vậy, tôi còn cùng anh dây dưa làm gì? Trinh tiết đã không còn, chẳng lẽ ngay cả tôn nghiêm cũng không cần sao?

Tôi tuy rằng bình thường thoạt nhìn là một cô gái rất vô tâm, nhưng một khi tôi nhận thức được, tôi có chết cũng để tâm đến những chuyện vụn vặt.

Tôi giãy ra khỏi vòng tay của anh, nhặt quần áo lên mặc vào, sau đó đứng cạnh giường nhìn Đỗ Thăng.

Trên người anh không có dấu vết nhỏ nào, chỉ có thân thể đắm chìm dưới nắng mai, gợi cảm làm cho người ta hít thở không thông. Nghĩ đến ngày hôm qua tôi cùng cái thân hình mê người này dây dưa một đêm, tôi nhịn không được hai má bắt đầu có chút nóng lên.

Đỗ Thăng thấy tôi mặc lại quần áo cũng không nói gì, chỉ ngồi trên giường lẳng lặng nhìn tôi, trên mặt nhìn không ra biểu tình gì.

Trong lòng tôi có chút chua xót, quả nhiên nhu tình của đàn ông chỉ có khi anh ta khát vọng tiến vào thân thể của phụ nữ mà thôi.

Tôi nhìn gương mặt vô cùng đẹp trai của Đỗ Thăng, nói: “Việc ấy… Đỗ Thăng, tối hôm qua là do tôi uống nhiều quá, cho nên mới xảy ra chuyện như vậy. Tôi không biết người ngoại quốc nghĩ sao về chuyện này, nhưng tôi biết tôi với anh hoàn toàn bất đồng. Chúng ta sẽ đem chuyện ngày hôm qua quên hết đi, đây chẳng qua là sai lầm!”

Tôi vừa nói xong nước mắt liền không ngừng chảy xuống, tôi sợ khống chế không nổi tâm tình của mình liền xoay người chạy ra phòng.

Tay của tôi vừa đụng tới tay cầm cửa, cả người bỗng nhiên bị một lực đạo phía sau kéo về.

Đỗ Thăng nắm lấy cánh tay của tôi nói: “Phẩm Phẩm, không sai, thật sự tôi đã nghĩ rằng nếu yêu thì sẽ cưới em, nhưng nam nữ hoan ái vẫn là do nhu cầu của hai bên mà thôi. Thật sự tôi rất có tình cảm với em, cho nên mới muốn em đến vậy. Nhưng nếu chỉ vì vậy mà phải kết hôn với em, thứ cho tôi nói thẳng, tôi không làm được.”

Tôi nhẹ nhàng mà cũng rất kiên quyết thoát khỏi sự kiềm chế của Đỗ Thăng. Tôi buộc chính mình phải cười, cười đến động lòng người, sau đó nói với Đỗ Thăng:

“Đỗ Thăng, chuyện ngày hôm qua hãy quên đi, đó là một sai lầm. Tôi nói vậy không phải để kích anh, mà là trong lòng tôi thật sự nghĩ như vậy. Chúng ta mới quen không lâu, mà tôi đã có thể cùng anh lên giường! Chỉ riêng chuyện này thôi củng đủ buồn cười rồi, nếu chỉ vì không cẩn thận lên giường với anh mà sống chết không cưới anh không được thì không phải là càng buồn cười sao? Anh – Đỗ Thăng, có tiền, có bản lĩnh, có công ty, có địa vị, tôi – Nhậm Phẩm là một cô gái chưa từng trải, hai ngày qua anh cảm thấy khi đùa với tôi rất vui nên mới có chút tình cảm. Rồi anh sẽ thấy, hai ngày nữa anh nhất định sẽ quên tôi ngay thôi!”

Nói xong những lời này tôi nhẹ nhàng xoay người mở cửa. Trước khi bước ra, tôi quay đầu lại nhìn Đỗ Thăng một cái. Cực phẩm mỹ nam như vậy, hơn nữa còn cùng mình phát sinh quan hệ, muốn nói không động tâm thì là nói dối, nhưng tôi biết, người này không cùng một thế giới với tôi! Hồi tâm càng sớm càng tốt.

Tôi nhìn Đỗ Thăng, trên mặt cố gắng cười thật rạng rỡ nói với anh ta: “Đỗ Thăng, tôi nói được sẽ làm được, chuyện ngày hôm qua tôi sẽ coi như chưa có gì, cũng sẽ không hối hận đâu! Chờ tôi lớn lên, chừng hai năm, tôi vẫn còn phải lấy chồng mà! Tôi sẽ cho anh thấy, tôi cũng không phải không thể lấy chồng!”

Nói xong tôi cũng không nhìn biểu tình của Đỗ Thăng ra sao, làm bộ thoải mái mở cửa đi.

Đến khi đã ra ngoài, nước mắt tôi liền vỡ òa.

Tôi vừa khóc vừa tiến vào tiệm thuốc, khẩn cấp mua thuốc tránh thai.

Dì bán thuốc thấy vừa tôi khóc nức nở vừa mua thuốc tránh thai uống, cho rằng tôi đã gặp người xấu, bị cưỡng gian.

Tôi không phải bị người ta cưỡng bức, tôi chỉ là bị mỹ nam mê hồn cường bạo thôi!

Nhậm Phẩm ngu ngốc, Đỗ Thăng là người ngươi có thể ảo tưởng lấy được sao? Thật sự là một đứa ngốc!

Tôi vừa lau nước mắt, vừa nói với chính mình:

Tạm biệt, lần đầu tiên của tôi!

Tạm biệt, tình cảm thiếu nữ của tôi!

Tạm biệt, Đỗ Thăng!

Bình luận