Tác giả: Hồng Cửu

Chương 30: Hồi sinh và hủy diệt

Loading...
Edit: Su_ri

Một giờ sau tôi ôm một tâm tình cực kỳ phức tạp đi tới Vĩ Sĩ.

Vừa bước vào đại sảnh, nhân viên lễ tân liền tươi cười rạng rỡ nghênh đón tôi, cực kỳ ôn hòa lễ độ nói: “Xin chào Nhậm tiểu thư! Đỗ tổng vừa trở lại, ngài có dặn lại tôi, xin cô hãy dùng thang máy số 1 lên phòng làm việc của ngài”.

Tôi lạnh nhạt nói tiếng cám ơn với nhân viên lễ tân này. Tôi đã gặp cô ta ba lần, mỗi lần gặp tôi, cô ta lại có một thái độ khác nhau, làm tôi hiểu rõ trong tòa nhà này, nếu ông chủ Đỗ nói không biết tôi thì bọn họ sẽ lạnh lùng coi tôi giống như là không khí, thậm chí là cặn bã, nhưng nếu ông chủ Đỗ đã dặn dò thì bọn họ sẽ một câu “xin”, hai câu “xin”, “Nhậm Phẩm tiểu thư xin thế này, xin thế kia” làm cho tôi được cả tòa nhà tiếp đãi long trọng.

Đây chính là nhân tình thế thái ở đời.

Tôi vào thang máy số 1, nhìn bảng hiển thị các tầng lầu thay đổi liên tục, trong đầu không dám nghĩ cái gì bởi vì vừa nghĩ đến thì quá khứ lại hiện lên không dừng lại được.

Đến tầng 15 thì thang máy dừng lại, khi cánh cửa mở ra, tôi vừa ngẩng đầu lên đã thấy Đỗ Thăng, tuấn tú nhưng cũng yêu nghiệt đứng chờ tôi ở cửa.

Trong khoảnh khắc tôi ngẩng đầu lên nhìn chăm chăm về phía trước, tầm mắt tôi không hề phòng bị mà gặp ánh mắt của Đỗ Thăng, chăm chú nhìn nhau, im lặng dây dưa.

Tôi bỗng cảm thấy đau nhói, cảm giác này ngày càng tăng, mà dường như tôi nhìn thấy trong đáy mắt anh có một vẻ khổ sở mờ mịt, càng lúc càng khiến tôi có cảm giác bị lạc trong ánh mắt ấy.

Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh nặn ra một nụ cười lễ độ nhưng không xa cách nói với anh: “Đỗ tổng, tôi tới nhờ ngài chứng nhận”.

Đỗ Thăng nhìn nụ cười của tôi, không nói một lời, đáy mắt ánh lên vẻ giãy giụa cùng thống khổ. Tôi cảm thấy nụ cười giả tạo của mình lập tức rớt xuống, chỉ cần nhìn vào trong mắt anh, tôi thấy mình dường như sắp phát điên lên. Anh nói với tôi, thanh âm tựa hồ như đang run rẩy: “Phẩm Phẩm! Xin lỗi em!”

Chỉ năm chữ này thôi đã đánh tan lý trí của tôi. Tôi giống như bị đè nén quá lâu, rốt cuộc cũng tìm được chỗ bộc phát, không cách nào không chế được tâm tình nữa. Tôi điên cuồng khóc, khóc đến tê tâm liệt phế, gào thét với anh: “Bây giờ anh nói xin lỗi em thì có ý nghĩa gì! Có thể làm em quên được quá khứ đau khổ kia sao! Anh xin lỗi thì vãn hồi được cái gì? Để em lại lưu luyến si mê anh? Hay là lấy lại được khoảng thời gian chúng ta cùng trải qua? Để lương tâm anh không còn day dứt nữa? Còn…..” Còn đứa con bé bỏng vô tội của chúng ta nữa!

Tôi dựa vào tường khóc không thành tiếng, cũng không thể thốt ra thêm được lời nào nữa!

Đỗ Thăng đứng trước mặt tôi, anh thận trọng đưa tay chạm vào bả vai tôi rồi nhẹ nhàng ôm tôi vào trong ngực, hai cánh tay dần dần xiết chặt lại, gấp gáp ôm lấy tôi.

Tôi vừa khóc thảm thiết vừa hung hăng dùng sức đẩy anh, đau lòng khóc lóc kể lể: “Đỗ Thăng! Tại sao lại như vậy? Tại sao anh lại tự mình quyết định chia tay, ngay cả một lý do cũng không cho em biết? Tại sao anh đối xử tàn ác với em như vậy? Tại sao lúc em đã quyết tâm quên anh đi thì anh lại xuất hiện? Tại sao lúc em muốn ra đi, anh lại xin lỗi em! Em biết rõ anh yêu em nhưng tại sao lại đối xử với em như thế? Anh nói anh yêu em mà lại không muốn em là sao! Anh không cho em biết lý do anh chia tay em nhưng lại khiến em cảm thấy anh vẫn không quên em! Đỗ Thăng! Đỗ Thăng! Anh thật xấu xa, rốt cuộc anh muốn em làm gì bây giờ? Đỗ Thăng! Đỗ Thăng! Anh muốn em chết sao!”

Nước mắt tôi không phải chảy xuống từ đôi mắt mà là rơi ra từ trái tim bể nát không chịu đựng nổi, từ vết thương lòng đầm đìa máu tươi của tôi.

Anh ôm lấy tôi, nghe tôi khóc lóc kể lể, nghẹn ngào lặp đi lặp lại ba chữ thật xin lỗi.

Tôi khóc đến sắp ngất xỉu, trong cơn hoảng hốt dường như nghe thấy giữa vô số những câu “thật xin lỗi” lại xen lẫn một câu: “Anh cảm thấy sắp đặt như vậy là tốt nhất, anh ta sẽ rất yêu thương em”.

Tôi muốn hỏi Đỗ Thăng rốt cuộc anh muốn nói gì, có phải đang nói đến sư huynh không?

Nhưng tôi chưa kịp mở miêng, Đỗ Thăng đã cúi đầu xuống, vừa lẩm bẩm nói xin lỗi vừa hôn lên đôi môi tôi.

Tất cả lý trí của tôi sụp đổ hoàn toàn trong chớp mắt! Dường như trên trời dưới đất vào giây phút này chỉ có anh và tôi, không còn gì khác!

Thì ra tôi không thể quên, không thể bỏ, cũng không thể đẩy anh ra được!

Tôi mặc cho anh yêu thương mà hôn cuồng nhiệt, đầu óc mờ mịt, vô lực suy nghĩ, không thể nghĩ đến bất kỳ việc gì nữa cả.

Một lúc lâu sau, anh ôm tôi đến bên ghế sofa, đẩy tôi nằm xuống ghế rồi nhẹ nhàng nằm đè lên tôi.

Tôi mặc anh cởi cúc áo, mặc anh cởi quần áo tôi, mặc anh trần truồng đè lên người tôi, rồi mặc anh điên cuồng vọt vào thân thể tôi mà không hề cự tuyệt hay phản kháng.

Tôi không biết tôi đang nghĩ gì, tôi cũng không biết tôi nên nghĩ gì, tôi chỉ biết thế giới của tôi vào lúc này ngoài trống rỗng cũng chỉ có trống rỗng mà thôi.

Tôi cảm thấy mình đang rơi xuống tận cùng của sự tuyệt vọng trong bóng tối, tôi không thấy ánh mặt trời, cũng không thấy được phía trước, không thấy được bất cứ ai, bị vây trong một thế giới tối đen như mực, không có cách nào thoát khỏi đó, muốn gọi người đến cứu nhưng không thể phát ra âm thanh nào, chỉ có thể im lặng mà chịu đựng nỗi sợ hãi của mình trong bóng tối, lo lắng cùng bất lực!

Nhưng ngay lúc này, đột nhiên tôi thấy dường như có một ánh sáng ở phía trước, tôi vội chạy về phía ánh sáng nhưng không cẩn thận mà vấp ngã, lúc bò dậy thì lại không thấy ánh sáng kia đâu nữa, vì vậy tôi không chịu đựng được nữa, tuyệt vọng mà khóc rống lên!

Giọng Đỗ Thăng gọi tôi không ngừng truyền đến bên tai tôi. Anh bi thương gọi tên tôi, thanh âm của anh gọi tôi tỉnh lại từ thế giới bóng tôi khiến người ta hít thở không thông kia.

Tôi lấy lại tinh thần, nhìn Đỗ Thăng đang đè ở phía trên người tôi, không dám chớp mắt. Anh ở trong thân thể tôi không ngừng dùng sức luật động, mỗi lần anh đâm vào rút ra lại mang đến cho tôi một cảm giác phức tạp nhưng dễ chịu, cảm giác hồi sinh cùng hủy diệt, khiến thân thể tôi sướng khoái cùng trầm mê, đồng thời tận đáy lòng lại dâng lên cảm giác thương tâm đến tận cùng!

Nhìn thấy đôi mắt tôi cuối cùng cũng hết mờ mịt, anh ngừng gọi tên tôi mà cúi đầu xuống hôn, đem đầu lưỡi dò vào trong miệng tôi, cùng lưỡi tôi trêu đùa dây dưa trong lúc hạ thân anh vẫn không ngừng đụng chạm.

Kết thúc nụ hôn, Đỗ Thăng ngẩng đầu lên. Tôi vốn cho là chỉ có tôi mới có cảm giác nụ hôn sâu, nóng bỏng này tràn đầy tuyệt vọng, lệ rơi đầy mặt nhưng không ngờ trên mặt anh nước mắt cũng tràn đầy.

Nơi nào đó của anh vẫn không ngừng đâm sâu vào thân thể tôi, mà khuôn mặt tuấn mỹ nhưng yêu nghiệt kia lại vì tôi mà như vậy, khiến cho tôi tuy thân thể sướng khoái nhưng tâm linh thì đau đớn còn lệ nóng đau thương thì không ngừng rơi xuống.

Tôi nghĩ cả đời tôi cũng không thể quên giây phút này, anh tuy thế nhưng lại làm rung động lòng người.

Nước mắt chúng tôi không ngừng chảy, anh không ngừng tiến vào tôi, tôi không ngừng nghênh hợp anh, tôi rơi lệ gọi tên anh, anh nấc lên lặp đi lặp lại lời xin lỗi. Chúng tôi điên cuồng trầm mê trong nhiệt tình mà tuyệt vọng, thân thể bấu víu lấy nhau thật chặt, nước mắt mãnh liệt chảy.

Cuối cùng, chúng tôi cùng run lên đạt tới cao trào trong nước mắt.

Đến khi hơi thở điều hòa, Đỗ Thăng đã vô lực nhưng vẫn còn lưu luyến trong cơ thể tôi. Anh đau thương nhìn tôi nói thật xin lỗi.

Tôi nhẹ nhàng đẩy anh ra rồi ngồi dậy. Giây phút phần cơ thể của anh ở trong tôi rút ra, tôi cảm thấy một nỗi đau đớn xuyên thấu tim gan không nói thành lời.

Tôi lẳng lặng mặc quần áo tử tế rồi nhẹ nhàng hỏi Đỗ Thăng chứng nhận để ở đâu. Anh trần truồng đến bàn làm việc cầm chứng nhận lên rồi đưa tôi.

Tôi cất chứng nhận, bước lại ôm lấy Đỗ Thăng, chủ động hôn lên môi anh. Anh nhiệt liệt đáp lại, trong nháy mắt đổi bị động thành chủ động không ngừng liếm mút môi tôi.

Nụ hôn kết thúc, tôi kịch liệt thở dốc trên vai Đỗ Thăng, nhẹ nhàng nói với anh: “Đỗ Thăng, em muốn cả đời anh không thể quên được cảm giác cùng với em! Anh biết không, chúng ta vừa rồi…. anh cho em hồi sinh, nhưng em đã hủy diệt anh! Đỗ Thăng, em yêu anh! Nhưng em còn hận anh hơn!”

Trên mặt anh xuất hiện nỗi bi thống hận không thể chết đi được, tôi đứng lên, ngẩng cao đầu đi đến thang máy, không hề quay đầu lại.

Lúc vào thang máy tôi từ từ xoay người, qua cánh cửa kính lạnh như băng của thang máy tôi nhìn thấy Đỗ Thăng, con người đã từng kiêu ngạo cao cao tại thượng kiểu yêu nghiệt như vậy mà giờ phút này lại uể oải ngã quỵ xuống đất, vô cùng tuyệt vọng đau thương nhìn tôi không nhúc nhích.

Mà tôi trong khoảnh khắc này lại một lần nữa ngập chìm trong nước mắt vô tận, không có cách nào kiềm chế lại, cũng không có đường để chạy.

Bình luận