Tác giả: Hồng Cửu

Chương 28: Quyết định xuất ngoại

Loading...
Mấy hôm trước Cố Thiến nghe sư huynh nói là sau Quốc Khánh, nhà nước sẽ cử một số người đi NewYork du học, thời gian là một năm. Cô ấy nói vốn cô ấy không quan tâm đến chuyện này vì nghĩ xung quanh chẳng có ai có khả năng nắm bắt cơ hội này, nhưng khi nhìn thấy tôi vừa khóc vừa gào thét muốn né tránh Đỗ Thăng thì đột nhiên lại nghĩ ra chuyện này.

Tôi suy nghĩ nghiêm túc một chút, cảm thấy việc xuất ngoại lần này rất khả thi.

Trước hết là tôi có thể trốn tránh Đỗ Thăng. Ngành IT phát triển như vậy, Đỗ Thăng lại là ông trùm trong ngành IT, mọi thành tựu khoa học kỹ thuật đỉnh cao đều do anh làm chủ, chỉ cần tôi ở lại thành phố D, chỉ cần tôi không đổi nghề thì trước sau gì cũng không thể tránh được việc gặp gỡ trao đổi cùng anh. Cho dù phần lớn thời gian tôi không cần phải tự mình đi gặp gỡ anh, nhưng là người trong giới IT thì tôi không thể không thường xuyên nghe nói đến hai chữ “Đỗ Thăng”.

Hơn nữa, nếu tôi xuất ngoại thì cũng là giúp mẹ hoàn thành ước mơ lớn nhất của bà____ ngay từ khi tôi còn rất nhỏ, bà đã ước mơ tôi được đi du học ở nước ngoài.

Bây giờ tôi đang là nghiên cứu sinh năm hai, một năm du học này tương đương với học năm ba ở nước ngoài, sau khi trở về nước có thể tốt nghiệp luôn. Như vậy một năm xuất ngoại này không hề làm trễ nãi thời gian của tôi, ngược lại tôi còn có thể dùng một năm này để cân bằng lại tâm trạng của mình, thật sự là nhất cử lưỡng tiện.

Đối với tôi mà nói, thành phố D vừa là nơi tôi bắt đầu tình yêu hạnh phúc, vừa là nơi khiến tôi đau thương khi tình yêu tan biến. Nếu như không còn phải tốt nghiệp, có lẽ tôi đã sớm trở về nhà, cho nên tôi nhất định phải nắm lấy cơ hội được nhà nước cử ra nước ngoài du học này.

Tôi đem ý định của mình nói với mẹ qua điện thoại. Sau khi nghe xong, quả nhiên như tôi dự liệu, mẹ tôi vô cùng kích động bởi tâm nguyện bao nhiêu năm của bà rốt cuộc đã được thực hiện. Mơ ước từ năm mười tám tuổi của mẹ không còn là giấc mộng ảo nữa. Qua điện thoại, mẹ tôi vui mừng hệt như một thiếu nữ mới lớn, không thể khống chế được âm điệu cùng tần số, giọng cao vút nói với tôi: “Phẩm Phẩm, cuối cùng con cũng đã nghĩ thông rồi! Rốt cuộc con cũng chịu đi du học! Mẹ thật vui mừng!”

Tôi toát mồ hôi lạnh. Lời của mẹ dễ dàng khiến cho người ta có ý nghĩ kì quái, giống như đang nói với tôi ở đó đặc biệt thoải mái, đến chết cũng không về vậy. Tôi nói: “Mẹ, mẹ không sợ con xuất ngoại rồi sẽ không muốn trở về nữa hay sao?”

Mẹ tôi nói: “Ai da, mẹ còn chưa nghĩ đến vấn đề này. Trước đây tất cả tâm trí cùng sức lực đều dùng để thuyết phục con đi du học, bây giờ nghe con nhắc đến mẹ mới lo lắng. Phẩm Phẩm, không phải là con sẽ không trở lại chứ?”

Tôi thật sự là toát hết mồ hôi rồi! Mẹ càng già lại càng giống một đứa bé đơn thuần đáng yêu, làm cho tôi bỗng cảm thấy ấm áp vô cùng, lưu luyến không muốn rời xa. Tôi nói: “Mẹ, con sẽ về, ở bên kia không mấy ai hiểu được chuyện cười con kể đâu, rất nhàm chán, con sẽ về chọc cho mẹ cười mới được”. Tôi dỗ dành khiến mẹ quên đi lo lắng đang lớn dần.

Lúc trước tôi nói có chết cũng không xuất ngoại bởi lẽ tôi nghĩ mẹ sẽ dùng tiền của nhà ông già Hạ. Đồng chí già Hạ Chấn Hưng không phải thiếu tiền, nhưng khi đó tôi vẫn còn mâu thuẫn với ông, có chết tôi cũng không dùng tiền của ông đi du học. Nhưng bây giờ suy nghĩ lại thật cẩn thận, thì ra từ lúc tôi còn nhỏ, mặc dù mẹ kêu tôi gọi ông là “cha dượng” nhưng tôi vẫn luôn gọi là chú Hạ, ông cũng vẫn rất thương tôi, nhất là gần đây tôi thăng cấp cho ông từ chú lên cha, ông càng có chút bừa bãi coi tôi như con ruột mà nuông chiều hết sức. Có lúc mẹ tôi cảm thấy ông già nuông chiều tôi hơi quá liền nói với ông không sợ Hạ Tu để ý sao, cha dượng tôi hơi hơi cau mày, tỉnh bơ nói với mẹ tôi: “Hạ Tu không phải là do chúng ta nhặt về sao? Em quên à, ở trong thùng rác thứ ba ở ngã rẽ trước cửa nhà mình. Phẩm Phẩm không giống thế, nó là con gái anh!”

Lúc nghe mẹ kể lại, tôi thiếu chút nữa cười đến sặc khí. Cuối tuần, khi ăn cơm cùng Hạ Tu, tôi đặc biệt không có ý tốt kể lại cho anh nghe. Hạ Tu nghe xong thì trở nên phiền muộn than thở: “Phẩm Phẩm, cha anh bị em làm hư rồi, trước kia ông nghiêm túc chững chạc đến mức cho dù anh cho uống thuốc cũng không thể nói giỡn, bây giờ thì tốt rồi, không chỉ biết nói giỡn, còn có thể tưởng tượng ra đến mức ấy, thậm chí ngay cả việc nhặt được anh ở thùng rác thứ mấy cũng miêu tả rõ ràng, chứng tỏ ba xử lý vấn đề rất có hiệu quả, có thể nói tỉ mỉ chu đáo đến chân tơ kẽ tóc rồi! Phẩm Phẩm, em ra nước ngoài nghỉ ngơi một năm cũng tốt, như vậy ông già không bị em kéo đi lệch hướng nữa, nhất định là anh không phải do nhặt được, mà phải là từ băng chui ra mới đúng!”

Hạ Tu làm tôi cười đến mức nước mắt giàn giụa. Cười xong tôi hổn hển nói với anh: “Anh, anh chọc em cười đến chết mất, anh không phải là quái băng ngàn năm trong truyền thuyết ư, thật làm em cười chết rồi!”

Hạ Tu mặt tỉnh bơ nói với tôi: “Phải, chỉ trong chớp mắt mà anh đã có xuất thân mới rồi, quái băng ngàn năm!”

Tôi cười khanh khách, cảm thấy gần đây rất có hứng thú đối với Hạ Tu. Anh không chớp mắt nhìn tôi chăm chăm, sau đó sâu kín mở miệng nói: “Phẩm Phẩm, em là một cô gái rất có sức hút, em có thể mang lại cảm giác mới mẻ cho những người bên cạnh khiến mọi người trở nên vui vẻ, từ trường của em rất lớn làm người khác không tự chủ được mà yêu thích em, mà em lại không biết chút nào. Những người có sức quyến rũ lại thường không biết sức hấp dẫn của bản thân, như vậy mới có thể cuốn hút người khác. Phẩm Phẩm, anh muốn nói cho em biết, quá khứ thì hãy để nó qua đi, che giấu nỗi đau càng khiến em trở nên tự ti. Em phải biết là mọi người đều thích em giống như một Thiên Sứ chứ không phải là một cô nhóc đáng thương! Vẻ đẹp của em không phải ai cũng có phúc khí mà được hưởng đâu.

Lúc Hạ Tu nói xong tôi cảm động đến rơi nước mắt. Tôi cố gắng dằn lòng, chớp chớp đôi mắt tràn lệ, nói: “Anh, anh làm cho em tê dại! Chua quá, anh xem chua quá làm em rớt nước mắt ra rồi này! Anh thật có năng lực diễn thuyết, anh có tài ăn nói tốt như vậy hay là thừa dịp em ra nước ngoài mau đi tìm chị dâu đi, lúc em trở về thì cũng là lúc anh tổ chức hôn lễ, đến lúc đó em muốn xem xem đường đường là Hạ thiếu gia thành phố C thì rốt cuộc hôn lễ hoành tráng đến mức nào!”

Hạ Tu không nói lời nào mà nhìn tôi chằm chằm, đến lúc tóc gáy tôi dựng đứng mới thở dài nói: “Được, vậy cứ làm như em nói. Phẩm Phẩm, nhớ kỹ những lời anh nói, biết không?”

Tôi vội vàng đáp ứng, gật đầu liên tục. Chắc chắn tôi không thể quên được những lời đó, đây là lần đầu tiên từ lúc ra đời tôi được người khác đánh giá cao như vậy, sau này cho dù tôi không còn nhớ rõ tên mình đi nữa thì vẫn sẽ nhớ rõ những lời khích lệ khen ngợi này, nhất định những lời cảm động này đều xuất phát từ nội tâm của anh.

Ăn cơm xong, Hạ Tu muốn lái xe đưa tôi về trường học, tôi vội vàng cự tuyệt, đem những lời đồn đại trong trường nói với anh. Nghe xong, Hạ Tu làm ra vẻ nghiêm trọng, thổn thức không dứt mà nói với tôi: “Đây đúng là do giảm tải mới khiến cho học sinh trong trường em cả đám đều rảnh rỗi không có việc gì để làm mà”.

Tôi chào tạm biệt Hạ Tu xong mới nhớ tới một chuyện: việc giảm tải này là đối với học sinh tiểu học và trung học mà, sao lại có quan hệ với sinh viên chúng tôi chứ?

Vì thế tôi cảm thấy tôi lại bị đồng chí quái băng ngàn năm Hạ Tu này lừa gạt rồi.

Bình luận