Tác giả: Hồng Cửu

Chương 24: Sự thật là gì?

Loading...
Edit: Su_ri

Không biết qua bao lâu thì tôi tỉnh lại. Cố Thiến cùng Hạ Tu đều đang ở đây, hai mắt Cố Thiến sưng lên giống như hai quả đào. Sắc mặt Hạ Tu thì vô cùng nặng nề.

Thấy tôi tỉnh lại, Cố Thiến dường như lại muốn khóc nấc lên. Tôi vội vàng suy yếu cười với cô ấy: “Mình còn chưa chết đâu, đừng khóc, khóc đến cạn nước mắt bây giờ”

Tôi chưa dứt lời, Cố Thiến đã lại gào khóc lên. Tôi nói, Thiến Thiến, cậu còn khóc nữa mình lại ngất đi bây giờ. Cố Thiến lập tức cố nén nước mắt lại.

Tôi nói: “Thiến Thiến, mình đói bụng, cậu có thể đi hỏi bác sĩ xem mình có thể ăn một chút cháo được không?”

Cố Thiến vừa lau nước mắt vừa trả lời tôi: “Được. Nhưng mình cảm thấy cậu cứ trực tiếp nói cho mình biết cậu muốn nói chuyện với anh cậu là được rồi, không cần tìm lý do để mình tránh đi đâu”.

Nha đầu chết tiệt này thật hiểu tôi mà. Tôi nói: “Mình muốn ăn chút cháo gạo nóng hổi. Đi đi, không cần vội, cứ từ từ, mình mới có thể nói nhiều một chút với anh trai mình”.

Cố Thiến bật cười, cười xong lại mang bộ dạng như muốn khóc nói với tôi: “Phẩm Phẩm, để mình nói cho cậu biết như thế nào mới là tốt, cậu xem cậu là cái dạng người gì, sợ mình lo lắng còn cố gắng chọc cho mình cười! Phẩm Phẩm, cậu không cần như vậy đâu, muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng gắng kìm nén, cậu không cần phải suy tính đến cảm nhận của người khác mà làm chính mình đau lòng, như vậy đáng sao!”

Câu nói của Cố Thiến khiến mắt tôi ươn ướt. Thì ra cô ấy chính là người hiểu tôi nhất!

Tôi gượng cười một nụ cười thật tươi gật gật đầu: “Thiến Thiến, nhớ là cháo gạo đấy!”

Cố Thiến vừa cười, vừa bóp bóp mũi tôi rồi đi ra khỏi phòng bệnh.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại tôi và Hạ Tu.

Tôi nói: “Anh có thể đừng hỏi đứa bé là của ai được không?”

Hạ Tu nói: “Không thể. Nhưng anh cũng biết có hỏi thì em cũng không nói. Anh sẽ tự tìm hiểu vậy!”

Tôi nói: “Vậy có thể đừng để mẹ em biết chuyện này được không? Đây chẳng phải là chuyện vẻ vang gì, hơn nữa sẽ khiến cho Hạ thúc thúc có ấn tượng không tốt”.

Hạ Tu cau mày cáu kỉnh nói: “Nhậm Phẩm, em lúc nào cũng không coi anh và ba là người nhà, lúc nào cũng khách khí như vậy với anh, làm liên lụy đến mẹ em cũng bị đối xử khách khí như vậy. Em phải nhớ chúng ta đều là người một nhà, bốn người chúng ta gắn bó thân thiết với nhau. Hôm nay em xảy ra chuyện này không có nghĩa em là một cô gái hư hỏng, mà chỉ là em đã không gặp được một người đàn ông tốt dám chịu trách nhiệm. Chuyện này không có gì đáng xấu hổ cả, em hãy gạt bỏ ngay cái ý nghĩ tự ti buồn cười đó đi! Chẳng qua là lo lắng đến suy nghĩ của dì Vân mà anh đáp ứng em không nói cho dì biết chuyện này”.

Hạ Tu nói xong, trong lòng tôi bỗng ấm áp lạ thường, một giọt nước mắt nóng bỏng theo khóe mắt tôi chậm rãi chảy xuống, tạo thành một đường ấm áp trên gò má lạnh như băng của tôi.

Khi tình yêu khiến cho người ta tuyệt vọng thì nhờ có tình thân mà người ta có thể khơi nên niềm hi vọng.

Hạ Tu đưa tay lau nước mắt trên gương mặt tôi, bộ mặt tuấn tú vốn luôn luôn lạnh lùng vô cảm, thế nhưng giờ phút này lại hiện lên vẻ dịu dàng hiếm có.

Hạ Tu nhẹ nhàng nói với tôi: “Phẩm Phẩm, chờ mấy ngày nữa em khỏe lên rồi, anh sẽ đưa em về nhà, chắc chắn cha cùng dì Vân sẽ vô cùng mừng rỡ”.

Tôi toét miệng cười với Hạ Tu, ra sức gật đầu.

Đây là lần đầu tiên sau khi chia tay Đỗ Thăng, tôi cười một nụ cười xuất phát từ nội tâm.

Chuyện tôi nằm viện chỉ có Cố Thiến và Hạ Tu biết. Cố Thiến đã giúp tôi xin phép nhà trường cho nghỉ, không biết cô ấy dùng lý do gì mà sư huynh cùng thầy hướng dẫn không chút nghi vấn, dù sao thì trong lúc nằm viện, cuộc sống của tôi vẫn sóng êm gió lặng, đồng chí Triệu Hòa Bình cũng không có đột nhiên phá cửa lao vào mà điên cuồng bóp cổ tôi hỏi xảy ra chuyện gì.

Tôi nằm viện được một tuần lễ thì Hạ Tu làm thủ tục cho tôi xuất viện. Vừa may lúc xuất viện cũng là lúc bắt đầu kỳ nghỉ dài ngày. Hạ Tu khai ra anh mới mua một chiếc xe màu bạc đưa tôi trở về nhà.

Trên xe tôi hỏi Hạ Tu: “Anh mua chiếc xe này không phải là vì muốn đưa em về nhà chứ?”

Hạ Tu cười giễu cợt một tiếng nói với tôi: “Em đoán đúng rồi”

Cả nửa ngày tôi mới phản ứng, cũng không hiểu rốt cuộc bộ dáng này của anh biểu hiện cái gì. Lẽ ra nụ cười giễu cợt việc tôi tự đề cao kia là khinh thường và châm chọc, nhưng rồi anh lại khẳng định tôi đoán đúng. Suy nghĩ của anh vặn vẹo quá, tôi theo không kịp.

Tôi nói: “Anh, giọng nói cùng nội dung lời nói của anh hoàn toàn không ăn khớp!”

Hạ Tu lại cười giễu cợt một tiếng nói: “Bình thường khi nói chuyện với người có chiều sâu tư tưởng giống như một đứa trẻ thì anh đều dùng giọng nói giễu cợt này, cùng với nội dung lời nói không có liên quan!”

Tôi cảm thấy như bị sét đánh, nói: “Hạ thiếu gia, cuối cùng ngài cũng biết cách nói đùa!”.

Hạ Tu quay đầu lườm tôi một cái, sau đó quay đầu lại, mặt lạnh lùng nói: “Không học được. Nhưng với em thì được”.

Lòng tôi bỗng thay đổi, trở nên thật ấm áp. Hạ Tu vì muốn làm cho tôi vui vẻ thậm chí còn cố gắng học cách nói đùa.

Tôi bắt đầu cảm thấy người đàn ông trước mắt này không chỉ là anh trai trên luật pháp mà anh rõ ràng đã trở thành người nhà trong cuộc sống thực tế.

Bỗng nhiên tôi nhớ lại, thật ra từ trước năm mười hai tuổi, tình cảm của tôi và Hạ Tu vẫn luôn đẹp, chỉ từ khi mẹ tôi lấy cha anh, tôi mới dần dần xa lánh, thậm chí còn chống đối lại anh.

Cha tôi là thư ký của cha anh, Hạ Chấn Hưng. Cha tôi là người rất tài hoa, lại vô cùng thương tôi. Từ nhỏ tôi đã đặc biệt sùng bái ông.

Từ nhỏ, tôi với Hạ Tu ở cùng trong một khu tập thể. Mẹ Hạ Tu qua đời từ khi anh còn rất nhỏ. Khi còn bé, Hạ Tu đã rất giống như được “nhị ngũ bát vạn” (‘Nhị ngũ bát vạn’ là các quân cờ trong Mạt chược, kéo được nhị ngũ bát vạn tức là được bài ngon, nên cụm từ này được dùng để ví với vẻ kiêu ngạo tự đắc của một người như kéo được nhị ngũ bát vạn.), cho nên tôi hay nói là anh giả bộ, nhưng người lớn trong khu lại mãnh liệt khen anh, nói anh tuổi trẻ tài cao. Cái gì mà tuổi trẻ tài cao, tôi cảm thấy đều là do cha của “thiếu niên” kia thật lợi hại, làm cả đám người nịnh bợ nói lời dễ nghe. Hạ Tu mặc dù lạnh lùng như băng nhưng vẫn rất thương tôi, thường đưa tôi đi chơi khắp nơi. Mẹ tôi là giáo viên Tiếng Anh, lúc Hạ Tu học lớp mười một chuẩn bị tốt nghiệp rồi sẽ xuất ngoại nên mẹ tôi đến làm gia sư cho anh.

Trước kia tôi cảm thấy mình là một đứa bé vô cùng hạnh phúc, tình cảm của cha mẹ rất tốt, hai người dốc lòng bồi dưỡng, muốn tôi đi du học. Nhưng thời gian mẹ tôi phụ đạo tiếng Anh cho Hạ Tu thì cha mẹ bắt đầu gây gổ, mỗi ngày đều cãi nhau không ngừng, càng ngày càng lợi hại, từ cãi nhau bằng miệng đã thăng cấp lên đến trình độ vật lộn. Thời gian đó đối với tôi vô cùng xám xịt, mỗi ngày mở mắt ra lại thấy mẹ không ngừng khóc thút thít còn cha thì càng ngày càng nóng nảy.

Rốt cuộc, việc cãi vã này kéo dài đến hơn nửa năm, lúc tôi mười hai tuổi, cha mẹ ly hôn. Mẹ muốn dẫn tôi đi, cha thì sống chết cũng không đồng ý.

Cha tôi nói với tôi: Mẹ tôi là một người phụ nữ hư hỏng, bà ta đã sớm có quan hệ không đúng đắn, đến ở cùng Hạ Chấn Hưng, trở thành mẹ của Hạ Tu, bà ta không thèm quan tâm đến tôi nữa.

Vì vậy từng ngày từng ngày, tôi oán hận mẹ tôi. Hai năm sau, cha tôi qua đời vì bị ung thư phổi, tôi khổ sở muốn chết. Tôi bị mẹ đưa đến nhà Hạ Tu. Tôi luôn nghĩ cha tôi bị bệnh qua đời là do mẹ làm hại, nên tôi vừa yêu lại vừa hận mẹ.

Hơn nữa tôi còn cảm thấy, kể từ khi tôi đến nhà Hạ Tu, anh không còn thương tôi giống như trước nữa, thậm chí trong lòng còn bài xích tôi và mẹ tôi.

Hạ Tu tốt nghiệp cấp ba liền ra nước ngoài, trong thời gian đi du học, số lần anh về nhà rất ít, tình cảm giữa chúng tôi càng ngày càng trở nên lạnh nhạt.

Lúc tôi học lớp mười hai, tôi nghĩ cuối cùng tôi cũng có thể thoát ra khỏi cái gia đình méo mó này rồi. Vì vậy tôi tình nguyện đăng ký ở một nơi rất xa nhà, thành phố D.

Cho tới bây giờ, tôi vẫn không muốn đối mặt với sự thật tôi là một đứa trẻ trong cái gia đình “rổ rá cạp lại” này, lại càng không muốn đối mặt với chuyện mẹ đã bỏ tôi và cha tôi, yêu cha của Hạ Tu, trở thành mẹ của người khác. Tôi luôn nhớ lại trước khi chết, ánh mắt cha tôi tràn ngập bi thương.

Cho nên, mặc dù Cố Thiến sống chung với tôi đã năm năm nhưng lại không biết chuyện tôi có kế huynh. Tôi vô cùng xấu hổ, một mực cố không tiết lộ tôi có một gia đình khác thường.

Xe chạy như bay trên đường cao tốc, Hạ Tu nhìn dáng vẻ buồn ngủ của tôi liền nói với tôi: “Nằm ngủ một lát đi, thân thể em vẫn chưa khỏe hẳn, đáng lẽ anh không nên nghe theo em chưa đến bốn giờ sáng đã xuất phát rồi”.

Tôi làm nũng nói: “Nhưng em muốn về nhà nhanh một chút, em nhớ nhà”.

Hạ Tu nhìn tôi thật sâu một cái, không nhịn được thổn thức nói: “Phẩm Phẩm, đây là lần đầu tiên em nói nhớ nhà”.

Tôi mỉm cười đáp lại cảm khái của Hạ Tu.

Hạ Tu nói, Phẩm Phẩm, thật ra thì mẹ em rời khỏi cha em do có nỗi khổ tâm.

Tôi mở to hai mắt nhìn về phía Hạ Tu nói: “Vì sao mà những chuyện xảy ra với em gần đây, tình tiết đầy gay cấn như vậy, chẳng lẽ đây là đang quay phim sao?”

Hạ Tu nghiêm túc nói với tôi: “Phẩm Phẩm, em trưởng thành rồi, có một số sự thật em nên biết, hơn nữa còn phải biết chấp nhận sự thật”.

Tôi khổ sở cười cười nói: “Bây giờ thì không có chuyện gì là em không thể chịu được. Được rồi, anh nói cho em biết sự thật là gì đi”.

Bình luận