Tác giả: Hồng Cửu

Chương 11: Xác định tình cảm tại thành phố B!

Loading...
Edit: Lệ Phong

Beta: Ngocquynh520, Helene

********

Lúc tôi đón xe chạy tới sân bay, nhìn đồng hồ đeo tay một cái, nhìn chung vẫn còn dư thời gian.

Trước tiên tôivào phòng vệ sinh rửa mặt, sau đó liền bắt đầu tìm kiếm Đỗ Thăng.

Dựa vào cái loại yêu nghiệt siêu cấp đẹp trai như Đỗ Thăng, chỉ cần chạy tới nơi nào mà phụ nữ tụ tập thì tôi nhất định có thể tìm thấy anh ta. Sự thật chứng minh, lúc tôi lâm vào tình trạng đau khổ, năng lực phân tích của tôi rất là sắc bén. Đỗ Thăng quả nhiên bị mai phục trong vòng vây của phái nữ với số lượng khổng lồ.

Tôi đứng xa xa nhìn Đỗ Thăng, tự nhiên có chút sợ sệt. Khẽ cắn răng từng bước từng bước tự cổ vũ chính mình, từ từ đến bên cạnh Đỗ Thăng.

Đỗ Thăng vốn đang tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt dưỡng thần (nghỉ ngơi), tôi cảm thấy anh ta có thể là không muốn nhìn thấy những người khác giới đang đói khát này. Khi tôi đứng trước mặt Đỗ Thăng, anh ta giống như cảm giác được gì đó đột nhiên mở mắt ra, nhìn thấy tôi đứng sát bên, khuôn mặt đẹp trai của anh ta ngạc nhiên tột cùng.

Đỗ Thăng sửng sốt ước chừng được năm giây. Sau đó anh ta nhướng mày mở miệng hỏi: “Tiểu thư, xin hỏi, tôi nên quen biết cô, hay là nên xem cô như là một người xa lạ?”

Tôi biết Đỗ Thăng lấy chính lời nói lúc trước của tôi bắt bẻ tôi đây mà. Tôi không biết trả lời như thế nào, chỉ có thể gắt gao cắn môi nhìn anh ta.

Đỗ Thăng thấy tôi không nói lời nào cứ tiếp tục nói: “Tiểu thư phiền cô cho tôi một lời rõ ràng đi, đừng để sau này tôi hiểu lầm cái gì.”

Tôi vẫn không nói lời nào, vẫn ngây ngốc đứng trước mặt anh ta.

Đỗ Thăng dường như có chút giận, đứng lên nói với tôi: “Chỗ ngồi này xin nhường cho cô.” Sau đó đi tới một chỗ khác. Tôi theo sát sau lưng Đỗ Thăng.

Đỗ Thăng đi vài bước chợt dừng lại, sau đó đột nhiên quay người ra sau nhìn thẳng mặt tôi, giọng nói lạnh lùng chết người quát: “Nói! Muốn cái gì! Không nói cũng đừng đi theo tôi!”

Tôi không khỏi bị cái lạnh lẽo trong lời nói của anh ta làm rùng mình một cái, nghĩ tới tâm nguyện của thầy, khẽ cắn răng mở miệng nói: “Đỗ Thăng, cái hạng mục đó của trường tôi, anh có thể… có thể tham gia hợp tác với chúng tôi không?”

Miệng Đỗ Thăng nhếch lên thành một nụ cười giễu cợt hỏi tôi: “Cô đang cầu xin sao?”

Tôi ngẩn ra, sau đó nhắm mắt gật đầu một cái.

Đỗ Thăng tức giận gầm nhẹ: “Nhậm Phẩm à Nhậm Phẩm, lúc đầu không phải chính cô cầu xin tôi rời khỏi cô, cầu xin tôi đừng đối xử tốt với cô sao? Vậy sao bây giờ cô lại tới cầu xin tôi mở một cửa cho cô? Cô xem Đỗ Thăng này là người gì? Cô thấy Nhậm Phẩm cô là người gì vậy? Cô nghĩ cô là gì của tôi mà có thể tùy ý điều khiến tôi?”

Xong rồi xong rồi! Những lời nói này của Đỗ Thăng quá độc ác, tôi không chịu nổi, nước mắt dâng ngập khóe mắt, chỉ cần thoáng chuyển động con ngươi thì chúng sẽ mạnh liệt lăn xuống mất.

Đỗ Thăng hung dữ nhìn tôi, lúc này phát thanh thông báo yêu cầu hành khách bắt đầu lên máy bay, tôi cách màn lệ khao khát nhìn Đỗ Thăng hi vọng anh ta ở lại, Đỗ Thăng lại không chút nào lưu luyến xoay người rời đi.

Tôi nhìn bóng lưng dứt khoát của anh ta biến mất ở cửa lên máy bay, cả người đều tê cứng, không biết làm gì, không biết suy nghĩ, thậm chí ngay cả hô hấp thế nào cũng không biết, bất động đứng ở đó, mặc cho nước mắt cuồn cuộn chảy xuống.

Đúng vậy, lúc đầu không phải xin Đỗ Thăng, để anh ta đừng trêu chọc tôi, đừng đối xử tốt với tôi, rời xa tôi hay sao. Nhưng vì sao khi anh ta làm đúng theo những gì tôi nói, thì tôi lại không yên?

Đối với tôi, bệnh của thầy chẳng qua cũng chỉ là một cái cớ, nó cho tôi đầy đủ lý do và cơ hội, để cho chuyện tôi chủ động tới tìm Đỗ Thăng hoàn toàn quang minh chính đại. Tôi thật là một con ngốc nói một đằng làm một nẻo!

Thì ra tôi thật sự không hề muốn Đỗ Thăng rời xa tôi, không hề!

Tôi chợt nhớ đến trong ca khúc “Anh vẫn không hiểu” của S.H.E có mấy câu:

Anh vẫn không hiểu, hoàn toàn không hiểu

Rằng rời đi là muốn được giữ lại

Nếu như nói thành lời thì đó chính là sự dịu dàng em muốn có

Anh vẫn không hiểu, vĩnh viễn không hiểu

Một cái ôm có thể đổi thay tất cả

Tình yêu ấy tuyệt đối có thể làm em dao động

Thì ra, rời xa là vì muốn được giữ lại!

Máy bay rầm rầm cất cánh, tôi chảy nước mắt, trước mắt chỉ thấy một mảnh mơ hồ, cả người không có tri giác ngã xuống…

Tôi nghĩ tôi nhất định là sinh ra ảo giác rồi, bởi vì tôi dường như nghe thấy tiếng Đỗ Thăng lo lắng gọi tên tôi. Nhưng như vậy thì không thể, anh ta đã lên chuyến bay kia…

Trong người truyền đến từng trận đau đớn, tôi từ từ mở mắt, nhìn thấy, thật sự là Đỗ Thăng!

Tôi không nhịn được nữa “oa” một tiếng đau đớn khóc lên, nhào vào lòng Đỗ Thăng gắt gao ôm lấy anh ta, một chút cũng không quan tâm mấy người đang đợi máy bay dùng ánh mắt quái dị nhìn tôi, tôi giờ phút này chỉ muốn ôm Đỗ Thăng, không buông tay!

Đỗ Thăng cũng ôm tôi vào lòng thật chặt, vừa tức giận vừa bất đắc dĩ nhỏ nhẹ nói bên tai tôi: “Cô ngốc này! Tiểu ngu ngốc! Mờ mắt à! Thấy anh đi phải kéo anh lại chứ, đến thành phố B cũng đuổi theo được thì phút cuối này không đuổi theo được sao chứ! Cô bé không có tiền đồ này, làm vậy sẽ ngất xỉu đó biết không! Em nói xem, anh phải bắt em làm gì bây giờ, nói thử xem! Phẩm Phẩm, anh nên bắt em làm gì bây giờ đây!”

Nói xong lời cuối cùng, môi Đỗ Thăng đã đặt lên môi tôi, chúng tôi bắt đầu kịch liệt ôm hôn, tựa như cặp uyên ương mới vừa đã trải qua sinh ly tử biệt, không quan tâm chung quanh có bao nhiêu người đang nhìn, trong mắt chỉ có nhau!

Đang hôn, Đỗ Thăng đột nhiên buông tôi ra, nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ với tôi: “Nói mau, rằng em không muốn anh rời xa em! Nói muốn anh đối xử tốt với em! Nói em muốn anh đối với em khác với những phụ nữ khác! Nói mau! Nhậm Phẩm em nói mau! Em nói nhanh lên cho anh!”

Trong lòng tôi dâng lên tầng tầng cảm động! Người đàn ông kiêu ngạo trước mặt này, đang dùng phương thức của chính mình mà cầu xin tôi cho anh ấy yêu tôi! Tôi chỉ là một sinh viên bình thường, có tài cán gì mà khiến cho người đàn ông xuất sắc như vậy yêu thương chứ!

Tôi chủ động hôn lên môi Đỗ Thăng, anh ấy nóng bỏng kịch liệt đáp lại tôi, khó khăn lắm mới rời môi nhau ra được, tôi nhân cơ hội thở hổn hển nói với anh ấy: “Em không muốn anh rời xa em! Em muốn anh yêu thương em, em muốn anh đối với em khác với những người khác, em không muốn đẩy anh xa rời em nữaĐau quá! Càng muốn quên anh thì càng đau đớn!”

Đỗ Thăng trìu mến vuốt ve gò má của tôi, vô cùng ôn nhu nhìn tôi nói: “Cô bé ngốc! Em sợ cái gì, sợ là sẽ có một ngày anh không thích em nữa, vì vậy lập tức muốn đẩy anh ra khỏi cửa? Nhưng mà ngộ nhỡ anh vẫn sẽ thích em, thì coi như em lỗ to rồi!”

Tôi lại nhào vào trong lòng Đỗ Thăng ôm chặt lấy anh ấy nói: “Em mặc kệ! Không suy nghĩ nhiều như vậy! Em chỉ biết là nếu lúc này không ở bên cạnh anh, em sẽ đau khổ chết mất!”

Đỗ Thăng nhẹ trách một tiếng “Nha đầu ngốc” bên tai tôi, sau đó ẵm tôi lên đi ra ngoài sân bay. Tôi giờ mới phát hiện hai chúng tôi mới biểu diễn một màn ân ái nóng bỏng cho bao người ở hiện trường chứng kiến! Tôi xấu hổ mặt đỏ tới mang tai, vội vàng đem cả khuôn mặt chôn thật sâu vào trong ngực Đỗ Thăng.

Đỗ Thăng trầm giọng cười, trêu chọc tôi, nói: “Bây giờ mới biết xấu hổ sao, không còn kịp rồi!”

Tôi từ trong ngực anh ấy hơi ngẩng đầu lên, phát hiện chúng tôi đã ra khỏi sân bay, tôi hỏi Đỗ Thăng: “Chúng ta không quay về sao?”

Mặt Đỗ Thăng mờ ám nhìn tôi nói: “Ngày mai mới về. Tối nay anh muốn yêu thương tiểu bảo bối Phẩm Phẩm của anh đã!”

Đến ngay cả cổ của tôi cũng đỏ bừng!

Đêm lãng mạn khó quên hôm nay, tôi và Đỗ Thăng xác định tình cảm tại thành B!

Bình luận