Tác giả: Hồng Cửu

Chương 10: Quyết định đi tìm anh

Loading...


<tbody></tbody>
Edit: Lệ Phong
Beta: Ngocquynh520, Helene
********
Hai ngày sau, Quan Dĩ Hào cho tôi một câu trả lời rất tệ. Đỗ Thăng không thông qua hạng mục này, lý do là tốn thời gian phí sức, lợi nhuận lại cực kì nhỏ.
Khi đó tôi nghĩ, đây là lúc nên đem Đỗ Thăng tống khỏi trái tim tôi.
Thầy đối với cái kết quả này có thể lý giải nhưng lại rất khó tiếp nhận. Thầy và tôi có cùng chung một ý nghĩ, đều cho là Đỗ Thăng ngay cả tọa đàm cũng làm được, một cái hạng mục thì có bao nhiêu đâu mà không thể giúp đỡ được chứ.
Khi thầy rất không cam lòng đem hạng mục giao cho một công ty nhỏ khác cùng nhau hợp tác thì lại xảy ra một chuyện lớn. Lúc thầy trò toàn trường kiểm tra sức khỏe, thầy bị chẩn đoán là ung thư bạch huyết, hơn nữa còn là giai đoạn cuối. Mọi người ai cũng kinh ngạc không thể nào tin nổi. Bác sĩ nói, căn bệnh này không nhất định sẽ lập tức chết, nhưng không nói chính xác có thể tiếp tục sống, nói rằng chậm thì có thể kiên trì được năm ba năm, nhưng mà nếu nói nhanh, thì có thể là ba đến năm tuần..
Tôi và sư huynh hai người vô cùng khổ sở. Tôi bình thường luôn cảm thấy lương tâm của thầy đã bị Vượng Tài ăn sạch sành sanh, nhưng bây giờ quay đầu lại nhớ đến những chuyện sảy ra trong vòng nửa năm, lại đều là những điểm tốt của thầy.
Sư huynh nói, nguyện vọng lớn nhất của thầy, đó là có thể cùng Vĩ Sĩ làm hạng mục này.
Sau cả đêm mất ngủ, rốt cuộc tôi đưa ra quyết định đi tìm Đỗ Thăng, cầu xin anh cũng tốt làm phiền anh cũng được, hoặc là anh làm khổ tôi cũng tốt châm chọc tôi cũng xong, chỉ cần còn có một tia hi vọng, tôi cũng sẽ tìm mọi cách để cho Đỗ Thăng đồng ý hợp tác với chúng tôi làm hạng mục này!
Bình minh ngày thứ hai tôi liền chạy tới Vĩ Sĩ, tiểu thư tiếp tân xinh đẹp nói cho tôi biết, Đỗ Thăng đã đi đến thành phố B tham dự hội giao lưu kỹ thuật, một tuần sau mới trở về.
Thời gian quá dài, tôi không chờ được lâu như vậy, vì vậy tôi tạm biệt sư huynh rồi vội vã mua vé xe lửa đi thành phố B. Sau khi ngồi mười mấy tiếng trên xe lửa, tôi rốt cuộc cũng đến được thành phố B lúc hoàng hôn.
Ra khỏi ga xe lửa, tôi lấy trong túi tờ địa chỉ của hội giao lưu kỹ thuật hỏi được từ chỗ cô tiếp tân. Kết quả tôi phát hiện, cái túi xách của tôi không biết từ lúc nào đã bị người ta dùng con dao nhỏ khoét một đường rất dài, ví tiền lẫn tờ địa chỉ hoàn toàn chẳng thấy đâu.
Tôi nhất thời choáng váng, đây là lần đầu tiên tôi tới thành phố B, chẳng hề biết gì ở chỗ này. Tôi đưa mắt nhìn đều thấy không quen, trên người chỉ có vài đồng, tôi bây giờ cảm thấy mình giống như là nhân vật nữ chính khổ sở chuyên bị đùa giỡn tình cảm vậy, tất cả chuyện bất hạnh trên đời đều đổ hết lên đầu tôi.
Tôi khẽ cắn răng, nhẹ mỉm cười nhìn vết rách dài, tự nói với mình tuyệt đối không thể suy sụp, sau đó dựa vào ấn tượng nhớ tên khách sạn, trên đường hỏi thăm mọi người nên đi đến chỗ nào.
Ước chừng đi hơn hai giờ, tôi rốt cuộc tìm được khách sạn đó. Dọc đường gió bụi, tôi mệt mỏi vừa đói vừa buồn ngủ, trong thoáng chốc nhìn thấy khách sạn, trong lòng dâng lên một loại vui sướng tựa như lễ mừng năm mới có tiền ăn sủi cảo vậy.
Tôi đến trước bàn tiếp tân của khách sạn hỏi hội giao lưu kỹ thuật được cử hành ở tầng nào? Kết quả tiếp tân của khách sạn nói cho tôi biết hội giao lưu vừa mới kết thúc.
Tôi có chút nóng nảy, hỏi cô ấy: “Không phải nói hội giao lưu tổ chức một tuần sao, mà sao bây giờ đã xong rồi?” Tiếp tân nói đây là tạm thời thay đổi.
Trong lòng tôi cảm thấy tôi thật là xui xẻo, chuyện tình cờ như vậy tôi làm sao có thể vượt qua! Sau đó tôi lại hỏi: “Những người tới dự hội nghị có ở đây không?”
Tiếp tân trả lời: “Có rất nhiều khách mời, không biết cô muốn tìm ai?”
Tôi nói, tôi muốn tìm người tên Đỗ Thăng.
Tiếp tân nghe tôi nhắc tới Đỗ Thăng cặp mắt sáng lên, lập tức trở nên vô cùng nhiều chuyện nói: “Đỗ Thăng, tôi biết anh ta! Anh ta là người đẹp trai nhất trong nhóm nam, cho nên tôi có ấn tượng với anh ta đặc biệt sâu. Hôm nay sau khi hội nghị kết thúc, anh ta trả phòng rất gấp.”
Trong lòng tôi bắt đầu có chút tuyệt vọng, vì sao chuyện gì cũng trở thành như vậy chứ! Tôi hỏi một câu cuối cùng: “Vậy lúc anh ta trả phòng có nói đi đâu không?”
Tiếp tân thấy bộ dạng phong trần mệt mỏi của tôi, gương mặt tiều tụy đáng thương, vốn đã rất đồng tình với tôi, lúc này cô ấy thấy tôi sắp khóc đến nơi, liền vội vàng an ủi tôi nói: “Tiểu thư cô đừng vội, là thế này, vị Đỗ tiên sinh này đặt vé máy bay ở chỗ chúng tôi, tôi nhớ không lầm, trước khi máy bay cất cánh vẫn còn một chút thời gian. Tiểu thư, bây giờ cô đón xe đến sân bay vẫn còn kịp!”
Tôi vừa nghe còn có cơ hội đuổi kịp Đỗ Thăng, lập tức chấn phấn tinh thần. Tôi nói với cô tiếp tân, túi tiền của tôi đã mất, người không có đồng nào, có thể cho tôi gọi điện thoại, sau đó cho tôi mượn chi phiếu, tôi muốn để một người bạn mang giúp chút tiền tới.
Cô tiếp tân là người rất tốt, liền đồng ý. Tôi cẩn thận suy nghĩ một chút để nhớ số điện thoại di động, đầu tiên là Cố Thiến, nhưng mà cô ấy tắt máy! Tôi hận đến hàm răng nghiến lại, đại tỷ này một năm cũng không tắt điện thoại lấy một lần, có cần trùng hợp đến vậy không, cứ đến khi tôi kêu trời trời không biết kêu đất đất chẳng hay thì cô ấy lại tắt máy!
Gọi cả mười phút vẫn tắt máy, tôi quyết định bỏ qua. Sau đó nghĩ đến sư huynh, nhưng số điện thoại của sư huynh cho tới bây giờ tôi chưa từng nhớ được!
Gương mặt cô tiếp tân hiện lên vẻ phân vân, tôi cố tìm kiếm số điện thoại tôi có thể nhớ được. Chợt một chuỗi con số hiện lên rõ ràng trong đầu tôi, Quan Dĩ Hào!
Suốt hai ngày tôi mong đợi tin tức của anh ta, nên vô tình nhớ được số điện thoại!
Tôi không hề suy nghĩ nhiều liền bấm số của Quan Dĩ Hào. Tôi nói tôi bây giờ gặp chút chuyện, ví tiền mất, đang ở ngoài, nửa bước cũng khó đi được, có thể đồng ý cấp cho tôi năm trăm đồng vào trong thẻ số 4367*************79 hay không.
Quan Dĩ Hào đang ở nhà, anh ta cảm thấy chuyện của tôi có chút kỳ lạ, liền đưa điện thoại cho Điền Nga để Điền Nga nói với tôi. Tôi nói: “Thiên Nga cô nương, tớ đang rất gấp, trước tiên cậu gửi tiền tới cho tớ được không?”
Điền Nga cũng là loại sắt đá, cô ấy nói: “Cậu đừng tưởng rằng trên đời này chỉ có Cố Thiến mới có thể ép cậu phải lựa chọn, tớ cũng làm được, giữa hai lựa chọn, một là tớ sẽ cúp điện thoại không để ý đến cậu, hai là sau khi cậu nói cho tớ biết đã xảy ra chuyện gì tớ sẽ gửi tiền cho cậu, tự chọn đi.”
Tôi cảm thấy số mạng của tôi trời sinh là bị người khác làm khổ. Tôi nói tôi vì một chút việc đi đến một nơi khác, kết quả xuống xe lửa ví tiền bị móc, tôi bây giờ đừng nói là về, ngay cả tiền ăn cơm cũng không có, tôi nói: “Thiên Nga à, tớ dù gì cũng đang mượn điện thoại người khác gọi đường dài, cậu có thể khai ân tha cho tớ không.”
Điền Nga thấy tôi quả thật rất cấp bách, cũng không làm khó quá mức, cúp điện thoại nói Quan Dĩ Hào gửi cho tôi một ngàn đồng. Thật sự rất sang, tôi nói năm trăm cô ấy liền gửi một ngàn, trở về tôi sẽ nói với cô ấy tôi muốn tiền phòng, để xem cô ấy còn có thể xử lý giống như thế này không.
Lấy được tiền, tôi liền thiên ân vạn tạ với cô tiếp tân. Đầu năm nay đụng xui xẻo thì dễ, nhưng gặp người tốt quá khó, rất hiếm khi tôi đang ở thời điểm nghèo túng tột cùng mà gặp được một cô gái có tấm lòng lương thiện như vậy, trước khi đi tôi hỏi cô: “Chỗ của cô có thể gửi thư khen ngợi hoặc cờ thưởng (ý là gia tăng thêm điểm thi đua giữa các nhân viên) không?”
Cô gái nói: “Có thể có thể, nhưng coi như tôi xin cô đi người đẹp à, cô ngàn vạn lần đừng gửi cho tôi mấy thứ đó, lãnh đạo chúng tôi nhất định sẽ cảm thấy tôi là tinh thần không tốt, là tôi tự mình khen mình đó.”
Tôi nói: “Dựa vào đâu chứ!”
Cô ấy nói: “Người đẹp à, cô không phải là đang vội sao?”
Tôi liền nhớ tới tôi còn có việc gấp chưa làm, liền phạm phải cái tật xấu nói chuyện là công việc để ra ngoài hết, thật sự là so với nhị sư huynh còn đầu heo (ngu ngốc) hơn!


Bình luận