Tác giả: Chanhee

Chương 6

Loading...
6h30 sáng, An Ninh đã sửa soạn xong xuôi và đứng chờ cậu út ở cửa. Dù vẫn
chưa biết gì nhiều về thói quen sinh hoạt của cậu. Nhưng qua những lời
Huệ Ân kể thì cậu luôn thức dậy lúc 7h. Đúng 7h, cậu út mở cửa cho An
Ninh vào dọn dẹp.

Căn phòng của cậu út khác hẳn hoàn toàn với căn phòng hoa lệ của cậu
hai. Dường như cậu là một người thích sự đơn giản, đơn giản đến mức kỳ
lạ. Chỉ có một chiếc giường, một bàn làm việc, bộ sofa và một chiếc
tivi.

An Ninh đi tới bên chiếc giường, cô nhẹ nhàng thay ga và chải lại chăn
và gối cho thẳng…xong xuôi, cô đặt trên mặt bàn trước mặt cậu út một ly
sữa như đã dăn và tắt chiếc đèn ngủ đi…

-Đừng tắt.

-Dạ thưa cậu.

-Tôi bảo đừng tắt đèn.

-Thưa cậu trời đã sáng…

-Cô chỉ cần biết là không phải tắt đèn.

Đúng như Huệ Ân nói, cậu út là một người cộc cằn và lạnh nhạt đến cực
điểm, cậu không hề nhìn cô lấy một lần, không them quan sát mọi thứ cô
làm như cậu hai. Nhưng, ánh mắt của cậu út ngày hôm qua lúc đứng ở góc
khuất, nó vẫn khiến cô tò mò. Ánh mắt như một chú mèo con lặng lẽ sống
qua ngày trong căn nhà rộng lạnh lẽo…cảm giác như cần ai đó biết đến,
cần ai đó vuốt ve thương hại.

-Tôi đã làm xong công việc buổi sáng, cậu có cần căn dặn gì nữa không ah?

-Không, cô có thể nghỉ, khi nào cần tôi sẽ gọi.

An Ninh cúi đầu kính cẩn chào cậu út rồi bước ra. Cậu quả là một con
người kỳ lạ. Đó chắc cũng lý giải một phần cho việc lúc nào phòng cậu út cũng có ánh sáng đèn. Và ngày hôm đo, kết thúc.Không một lời gọi hầu hạ nào nữa.

Tiếng chuông điện thoại đánh thức An Ninh thức dậy. Hôm nay là ngày thứ 3 cô hầu hạ cậu út. Chắc những tháng ngày êm ả này sẽ kết thúc, chỉ vài
tiếng nữa cậu hai sẽ trở về.

Giờ là 6h, phải chuẩn bị thật nhanh, hôm nay là ngày thay hoa cho phòng
cậu út. Cậu chỉ ưa loại hoa đồng tiền cánh đơn, trong họ nhà hoa Đồng
Tiền thì nó là loại ít được trồng nhất, vì cánh nhỏ, thưa lại không rực
rỡ nên rất khó tìm. Nhưng cậu út lại trồng một vườn toàn hoa ấy, thật là lạ.

Vẫn đúng 6h30, cô có mặt ở cửa phòng cậu út. Nhưng hôm nay cậu mở cửa
sớm hơn mọi ngày. Cô bước vào trong phòng, mọi thứ đã gọn gàng, dường
như cậu đã dậy từ rất sớm dọn dẹp.

-Cậu đã dọn dẹp mọi thứ thưa cậu?

-Uhm.

-Sao cậu không để tôi làm? Đó là công việc của tôi. Nếu bà nhà mà biết, tôi sẽ bị trách mắng.

Cậu tiếng lại phía cô, cầm ly sưa và lọ hoa lên rồi trở về bàn làm việc…

-Hôm nay là ngày cuối cùng rồi. Cô tranh thủ nghỉ ngơi đi. Không thì khi anh hai về, cô sẽ phải thức đêm nhiều đấy.

Đây là lần đầu tiên cậu út nói chuyện với cô…đó có được xem như sự cởi
mở hiếm hoi của cậu út không? Nghe người trong nhà nói, cậu út bị tự kỷ gần hai năm nay. Mặc dù học trường điện ảnh nhưng cậu không hề có bạn.
Mọi ekip làm phim theo đề tài toàn là do bà chủ thuê người giúp cậu. Bà
chủ đưa cậu về nước để tiện chăm sóc cũng như theo dõi bênh tình của
cậu….An Ninh vui mừng cười mỉm…

-Dạ, không sao đâu. Đó là trách nhiệm và nhiệm vụ của tôi, có điều gì
cậu cứ sai bảo. Dù sao hôm nay cũng là ngày cuối tôi hầu hạ cậu.

Cậu út ngồi như đang suy nghĩ điều gì đó…An Ninh lại nhớ lại hôm cô đụng phải cậu lúc đi mua đồ ngủ cho cậu hai. Lúc ấy, cô đã thấy cậu út rất
đáng ghét, cậu không hiểu chuyện và áp đặt sự phán xét của cậu lên người khác. Nhưng sao lúc này, mọi suy nghĩ ấy như tan biết hết, trong đầu cô chỉ muốn hiểu xem cậu út đang nghĩ gì, muốn làm gì.

-Vậy cô có thể đứng ở đó một lát được không…

An Ninh ngỡ ngàng trước lời đề nghị của cậu út, trong lời nói đó có sự
cô đơn, cũng như sự cầu khẩn tình bàn từ phía An Ninh. Cô gật đầu rồi
đứng đó nhìn về phía cậu út. Ánh sáng của một ngày khô ráo đang rọi lại
qua khung cửa kính lớn, cánh cửa không bao giờ được kéo rèm. Thứ mà cô
nhìn thấy chỉ là tấm lưng gầy guộc sau lớp áo trắng muốt mỏng manh.

-Cô có thể ngồi xuống.-Giọng cậu út khiến cô giật mình. Rồi rón rén đến ngồi bên mét giường.

Cậu đang gọt bút chì, đó là thói quen của cậu, hai hôm nay, cô cũng phần nào nắm được trật tự mọi thứ trong căn phòng. Từ chiếc đệm cứng nhắc
đến một dàn 10 chiếc bút chì vót nhọn đặt trong ống bút đến đống giấy
nháp vứt đi được đặt gọn gàng bên góc bàn.

-Dường như cô có rất nhiều điều tò mò.

Câu hỏi của cậu út khiến cô ngỡ ngàng, không khí thân thiện dần dần tràn ngập căn phòng, cậu út cởi mở hơn, cậu chủ động bắt chuyện với cô nhưng không nhìn thẳng vào mắt cô, cậu đang tránh né nó như một sự đề phòng
hay sợ sệt nào đó.

-Uhm…nếu cậu không phiền, ngày mai tôi sẽ bảo người thay giúp cậu một
tấm đệm thoải mái hơn, tấm đệm này sẽ khiến cậu ngủ không ngon giấc.

-Không, tôi sợ phải khi ngủ quá ngon, tôi không muốn ngủ quá sâu.

An Ninh mạnh dạn tiến lại gần phía cậu.

-Tôi có thể giúp cậu chuốt bút chì không? Và trong lúc ấy, cậu có thể kể cho tôi nghe vì sao cậu lạ không muốn ngủ ngon không?

Cậu lưỡng lự hồi lâu rồi cũng đưa chiếc bút và con dao cho cô, cậu cẩn
thận chỉ cho cô phải chuốt ra sao cho chiếc bút không bị gãy…

Nhưng cậu chỉ ngồi bên cạnh lặng nhìn cô chuốt bút, cậu không nói, chỉ
lặng lẽ quan sát. Nom cậu lúc này thật giống một đứa trẻ tiểu học đang
học quan sát mọi thứ xung quanh.

-Chuyện…lần trước…..Tôi xin lỗi nhé.

Cô ngước lên nhìn cậu, gương mặt cậu là lần đầu tiên cô được nhìn thấy,
nó. Cậu trẻ hơn cô tưởng, cô luôn tưởng tượng ra gương mặt cậu là một
tên sinh viên năm cuối già dặn, cau có và có đôi mắt sắc khó gần. Nhưng
ngược lại, cậu như một thư sinh chưa nếm mùi đời, chưa từng chạm vào thứ gì lạ lẫm hay xấu xa. Có thể nói cậu trong sáng đến nỗi chỉ cần chạm
nhẹ vào cậu cũng đủ để làm vấy bẩn cậu.

-Sao ạ?

-Chuyện lần trước…tôi hiểu nhầm và quát nạt cô ấy.

Hai ngón tay cậu xoay vòng quanh nhau, đôi mắt cậu nhìn chằm chằm xuống tập vở đang để dưới bàn.

-Không sao đâu, tôi không để bụng chuyện đó đâu.

Cậu khẽ mỉm cười rồi thở ra như trút được một gánh nặng trong lòng.

-Cậu út, tôi có thể hỏi cậu một điều không?

-Uhm, cô hỏi đi.

-Sao…cậu không nhìn vào tôi khi nói chuyện.

Cậu đột nhiên mở to mắt không ngăn được sự ngạc nhiên, đôi mắt chớp nhanh hơn và đảo lia lịa.

-Nếu cậu không muốn nói thì không sao cả, xin lỗi vì đã hỏi cậu như vậy.

Cậu xua xua tay rồi với lấy ly sữa uống một hơi thật dài.

-Vì cô có đôi mắt giống mẹ lắm.

An Ninh ngạc nhiên trước câu trả lời của cậu, cô có thể chắc chắn cô
không hề giống bà chủ ở bất kỳ một điểm nào, vậy…người mà cậu út nhắc
đến là ai?

………………..

-Tôi về rồi đây An Ninh.

Giọng cậu hai kèm theo cú đẩy cửa mạnh khiến cả An Ninh và cậu út đều
giật mình…Sẵn chiếc dao trên tay không may An Ninh lướt vào tay nghe
ngọt lịm. Dòng máu đỏ chảy xuống…

-Á….-tiếng kêu lên nhẹ khiến cả hai cậu chủ hốt hoảng.

-Máu…-Cậu út cầm tay An Ninh lên run run khi thấy máu, đôi mắt cậu mở to hoảng hốt…

Lập tức, cậu hai với lấy chiếc khăn tay trong túi áo lau đi vết máu trên bàn và bịt vết thương trên tay An Ninh lại…

-Đi ra ngoài ngay.

Cậu cầm tay kéo An Ninh ra ngoài, bỏ mặc cậu út trong phòng…An Ninh chỉ
biết nhìn theo cậu đang ngồi bất động. Với gương mặt tái xanh.

Bình luận