Tác giả: Mèo Lười

Chương 9: Vạch áo cho người xem lưng

Loading...
An Di tôi bây giờ phải trốn chạy đây.

Tại sao phải trốn chạy?

Haha ngoài Lâm Dục Thần thì còn ai vào đây!

Từ khi biết chuyện cho đến giờ đã là ba ngày rồi, trong ba ngày này tôi đều trốn lão, lãng tránh lão, không muốn nói chuyện với lão.

Đến trường nếu gặp lão trên đường thì tôi sẽ né, kiếm đường khác mà đi.

Ở lớp học khi có tiết của lão thì đôi khi tôi giả vờ đau bụng chuồn lên y tế nằm. Hoặc có khi không trốn được thì cứ giả vờ mà bơ lão.

Ở nhà thì càng không, tôi đều trốn trong phòng, đến cả cơm cũng mang lên phòng mà ăn.

Một bên vừa chạy trốn lão, một bên thì vừa năng nỉ với ba mẹ.

Nhưng.....

Đối với chuyện hôn ước đàm phán với mẹ già đã thất bại. Bây giờ chỉ còn cách là đàm phán với nhân vật chính thì còn mặc may.

Vì vậy khi vừa thấy lão ăn mặc chỉnh tề ra khỏi cửa thì tôi chạy lại đứng chắn trước mặt lão.

Lúc nói thì tôi hùng hùng hổ hổ dữ lắm. Nhưng mà khi đứng trước mặt lão thì tôi lại nói năng lắp bắp a.

"Lâm.... Dục Thần.... về cái chuyện hôn ước đó! Anh... anh cũng không đồng ý đúng không?"

Tôi nhìn người anh trai đùng một cái lại biến thành hôn phu của mình.

Cảm xúc rất khác lạ các bác ạ! Cảm thấy không giống như trước nhưng cụ thể thì tôi cũng chả biết nó ra sao.

Tôi thấy lão khẽ cười, sau đó thì trầm ngâm suy nghĩ. Cứ tưởng là lão đồng ý nhưng ai ngờ.

"Anh không có ý kiến! Dẫu gì chuyện này cũng đã sắp xếp từ lâu rồi. Có gì thì em hãy đi nói với mẹ đấy!"

"Lâm Dục Thần! Anh còn không biết tính của mẹ hay sao? Em mà nói được thì em cũng không đến mà đàm phán với anh!"

Tôi tức giận hét vào mặt lão, sao đó quay lưng bỏ đi đến trường.

Hừ! Khốn kiếp Lâm Dục Thần anh nói anh không có ý kiến vậy là thế nào?

Chẳng lẽ lão thật sự chấp nhận chuyện này? Muốn đám cưới với tôi? Muốn làm chồng của tôi?

Nhưng mà lão đâu có yêu tôi và tôi cũng đâu hề yêu lão đâu?

"An Di...."

"An Di!"

"An Di.... sắp trể học rồi... lên đây anh chở cho!"

Lâm Dục Thần vừa chạy xe rà rà kế bên tôi... vừa gắp gáp nói.

"Không cần! Anh cứ đi đi! Em đi xe buýt được rồi!"

Tôi đó, lão đó, lão lúc nào cũng chọc tôi nổi giận thì lão mới hả dạ.

Bây giờ thì lão thành công rồi đấy!

"Thôi mà... An Di, còn lâu lắm mới tới trạm xe buýt... lên đây anh chở. Mà em quên rằng hôm nay tiết đầu tiên là của cô Thuần à?"

"Đã nói là....."

Khoan! Lão nói cái gì?

Tôi dừng bước lại mặt ngớ ra nhìn lão, đầu óc tôi thế nào hôm nay lại quên tiết đầu là tiết của bà cô la sát đó chứ.

Các bác nghe cái tên là cũng biết bà cô đó như thế nào rồi. Ai mà làm trật ý hay quậy phá trong tiết dạy của bà cô đó thì coi như xong sẽ bị đày suốt kiếp đấy.

Vì tính tình như thế nên học sinh toàn trường đặc tên cho bà cô và từ đó cái tên bà la sát ra đời.

Tôi nhìn giờ trên điện thoại quả thật là sắp đến giờ học rồi.

Tôi nhìn thoáng qua lão, mặt lão đang cười híp cả mắt, lộ ra hàm răng trắng đều.

Tôi cắn rắng, bỉu môi bước đến cầm nón đội lên đầu để cho lão chở đến trường.

Hừ! Lâm Dục Thần anh biết cách đánh đòn tâm lý hay hén.....!

*******

Trong suốt buổi học tôi cứ mơ mơ màng màng chả lọt một chữ nào vào tai được

Nếu mà nó có vào thì cũng lọt từ tai này rồi sang tai kia sau đó thì bay thẳng ra ngoài.

Cho đến khi ra chơi một cái đánh mạnh vào vai thì tôi mới hoàn hồn.

Con Minh Anh và Phương Thảo ngồi trước mặt mà nhìn chầm chầm vào tôi.

"An Di, mấy hôm nay mày bị làm sao thế? Sao cái mặt như bánh bao chiều vậy?"

"Tao đang muốn chết đây này! Haizzzzz!"

Nói rồi tôi úp mặt xuống bàn, tôi đang mệt lắm đây.

"Sao có chuyện gì? Tâm sự với hai đứa tao nè!"

Nhìn con Phương Thảo cười nham nhở mà miệng tôi nó dực dực.

Có nên kể không.....? Và rồi.....

"Tao ví dụ nhá: Nếu mày có hôn ước với một người từ nhỏ, đến bây giờ mày mới biết, mà người đó lại là anh trai của mầy. Thì mày sẽ làm thế nào?"

"Á đù! Loạn luân à?"

Con Minh Anh và Phương Thảo đột nhiên hét lên, phải nói trong lớp có bao nhiêu ánh mắt thì bấy nhiêu đó đều dồn về chổ của chúng tôi.

Tôi hoảng quá nhìn mấy đứa trong lớp cười cười.

"Suỵt! CMN sao mồm của hai chúng mày như cái bô vậy? Nhỏ tiếng một chút!"

"Ừ...ừ... nhỏ tiếng, mà loạn luân hả?"

"Không...Không phải anh ruột!"

"Xời... tưởng gì không phải anh ruột thì có sao đâu!"

"Con Thảo nó nói đúng đấy! Miễn sao không cùng huyết thống là được rồi"

"Nhưng hai nguời không có yêu nhau thì đám cưới cái gì?"

"An Di sau mày ngu vậy! Bộ mày không thấy mấy bộ phim hoặc là truyện ngôn tình gì đó nó đều để là cưới trước yêu sau hả?"

"Cái gì mà cưới trước yêu sau. Mày không thấy tao chỉ mới có 17 tuổi và còn đang đi học hả? Vậy mà lại kêu tao đi cưới với chả hỏi!"

Đột nhiên con Minh Anh và con Phương Thảo hai đứa chấp tay lại với nhau, nhìn tôi cười man rợ, ánh mắt lóe lên tia sáng dị thường.....

"Lâm An Di! Mày nên khai báo thành thật thì sẽ được khoan hồng đấy"

Trán tôi hiện ba vạch đen

Tôi... tôi... mới vừa vạch áo cho người ta xem lưng đấy....

Bình luận