Tác giả: Mèo Lười

Chương 7: Bí mật hé lộ

Loading...
"Hai người đang diễn chuyện tình cảm cho ai xem vậy?"

Giọng nói lạnh tanh mang theo mùi tức giận. Tôi quay đầu lại nhìn là Lâm Dục Thần, gương mặt đen thui, mắt híp lại một đường nhìn chầm chầm xuống cánh tay tôi.

Ngó xuống nhìn, thế nào tên ôn binh đó vẫn còn nắm tay của tôi?

Vội rút tay ra, ngước lên giọng run run mở miệng nói

"Anh..... À không, Thầy...."

Mặc dù là tôi không có làm gì sai nhưng mà nắm tay người con trai khác trước mặt lão tôi vẫn cảm thấy hơi chột dạ.

Có khi nào lão thấy vậy rồi về mách với ba mẹ không???

"Thẩm Kình! Tôi nhớ không lầm là em học ở lớp 11A5 không phải học ở lớp 11A1? Bây giờ đã vào giờ học rồi còn không mau về lớp?"

Cậu ta tên Thẩm Kình à? Tôi đứng ở giữa nhìn hai người. Một người thì mặt xám xịt còn một người thì mặt cười tươi rối

"Em đến đây tìm bạn.... Bây giờ em về ngay đây!"

Rồi cậu ta quay sang nhìn tôi cười nói

"Di, tôi về lớp đây, tan học tôi đến tìm cậu!"

Tôi như hóa đá, mắt trợn tròn nhìn cậu ta chạy đi.

Di??? CMN tôi và cái tên đó thân nhau bao giờ mà cậu ta dám gọi tên tôi như vậy?

Tôi len lén nhìn lão, bây giờ có thể nói mặt của lão đã đen hơn cái đích nồi rồi. Tôi định lên tiếng thì đã bị giọng nói tức giận của lão cắt ngang.

"Em còn không mau vào lớp? Muốn đứng ở ngoài này à?"

Lão nói rồi liền đi một mạch vào bỏ tôi đứng bơ vơ ở cửa lớp.

Người bị nắm tay là tôi, chứ không phải lão! Tôi không tức giận thì thôi mắc mớ gì lão phải tức giận?

Hừ...! Đồ Thần Kinh!

___________

Mỗi lần lão dạy học thì cả lớp đều cười hí ha hí hởn không khí vui vẻ.

Còn bây giờ cả lớp không một tiếng động mà ngồi học, không khí ngột ngạt.

Lão mang cái mặt hầm hầm mà dạy học, cả lớp cũng chẳng ai dám hé răng.

Lúc lão gọi đọc bài hoặc lên bảng làm bài tập, tôi đều rụt cổ xuống bàn.

Biết bao nhiêu người giơ tay thế quái nào mà lão cứ một mực mà kêu tôi?

Rõ ràng lão biết là tôi ngu tiếng Anh vậy mà lão vẫn kêu?

Khốn kiếp!

Lâm Dục Thần! Anh đây là đang chiến tranh lạnh với em à?

_________

Giờ ra về tôi đứng trước cổng trường chờ lão chở về bởi vì chiếc xe đạp yêu quý của tôi nó lại dở chứng rồi nên bắt buộc phải để lão chở đi học.

Chờ hoài chờ mãi rốt cuộc cũng thấy lão đi ra cùng mấy thầy cô khác.

Tôi bước đến ai nhè lão mở miệng lạnh nhạt nói.

"Em có thể đón xe buýt về không? Anh có hẹn với các thầy cô khác rồi!"

Gì chứ??? Lâm Dục Thần anh cứ như vậy đi ăn chơi mà bỏ mặc em gái của mình à?

Lòng oai oán nhưng cũng phải gật đầu.

________

Về đến nhà tôi thấy mẹ không biết đang nghĩ cái gì mà ngồi ngẩn người nhìn vào tách trà.

Đến cả tôi vào mà cũng không hay?

"Mẹ? Tách trà làm gì mẹ à hay sao mẹ nhìn chầm chầm nó giữ vậy?"

Mẹ tôi hoàn hồn lại liếc xéo nhìn tôi nói.

"Về rồi à? Đi lên phòng thay đồ rồi xuống ăn cơm. À mà Dục Thần đâu rồi?"

"Lâm Dục Thần anh ấy đi chơi với gái rồi!"

Tôi nói thiệt, đúng là lão có đi chơi với gái nhưng mà là gái già rồi! Tôi đâu có nói sai?

Tôi âm thầm cười trong bụng, nào ngờ.

"Con nhỏ này! Nói hưu nói vượn cái gì đấy. Lại muốn bị ăn đòn hả?"

________

Xế chiều lúc xuống nhà, tôi thấy lão đang ngồi đọc sách ở phòng khách.

Tôi có nên giản hòa với lão không?

Suy nghĩ thế tôi liền phi lại ngồi xuống mà xem tivi.

Nào ngờ tôi ngồi chưa được một phút, lời cũng chưa kịp nói thì lão dẹp sách đứng dậy bỏ lên phòng.

________

Lúc ăn cơm, không gian im lặng tôi ngước nhìn lão, gương mặt đẹp trai trầm tĩnh yên lặng mà ăn cơm.

Mỗi lần lão mà giận tôi cái gì đó thì lúc ăn cơm tôi sẽ gắp thức ăn cho lão, rồi lão sẽ hết tức giận

Vì thế tôi cười cười vừa định gắp cho lão một miếng thịt kho tàu món mà lão thích ăn nhất.

Ai ngờ lão lại lần nửa đứng lên để chén cơm xuống nói.

"Con no rồi"

Bỏ lại câu đó thì lão đi lên phòng.

Tôi tức giận, nghiến răng mà lùa cơm vào miệng nhai nhai cho hả giận

Được! Lâm Dục Thần anh thích giận thì cứ giận đi. Em đây sẽ không giản hòa nửa!

__________

Nửa đêm tôi nằm lăn lộn thế nào cũng không ngủ được. Nên định xuống bếp rót nước uống.

Lúc đi ngang thì thấy phòng ba mẹ tôi, cửa khép hờ, phòng sáng đèn. Tiếng nói chuyện vọng ra.

Tôi tính đi qua nhưng rồi lại nghe ba mẹ nhắc đến tôi và Lâm Dục Thần.

Lòng tò mò nổi lên, nên đứng nghe xem sao.

Đùng một cái trong đầu.

Tôi đẩy cửa xong vào nhìn ba và mẹ giọng hốt hoảng hỏi:

"Cái gì mà không phải ruột rà? Cái gì mà hôn ước? Ba mẹ đang nói cái gì thế?".

Bình luận