Tác giả: Mèo Lười

Chương 3: Thầy giáo đẹp trai là lâm dục thần ?

Loading...
An Di chào mọi người!

********

Lão anh trai đáng ghét, giả tạo. Dính vào lão là tôi chả có gì tốt đẹp cả!

Chẳng hạn như bây giờ tôi đang bị mẹ xả cho một trận...

"Mày được lắm, nha đầu thối! Dám chạy đi uống rượu, say tới bí tỉ lại còn ói lên ói xuống? Nếu không phải có Dục Thần đưa mày về, chắc mày đã bị tên nào đưa đi mất rồi. Có đứa con như mày đúng là khổ mà!"

Giọng nói như cọp cái của mẹ làm tôi lạnh rung.

Nhưng vẫn uất ức, mà lên tiếng.

"Con lớn rồi, con có quyền tự do. Con biết con đang làm gì! Vả lại con có mượn Lâm Dục Thần đến đón con đâu? Mẹ lúc nào cũng chỉ biết mắng con"

Lời tôi nói không chỉ làm cơn giận của mẹ giảm xuống mà làm cho nó còn bùng cháy lên nửa!

Xong rồi, xong rồi... cái miệng hại cái thân. Tôi thấy mẹ cầm cái cây chổi lông gà xong lên đánh tôi.

Lúc này Lâm Dục Thần chạy đến chắn trước mặt tôi, vội nói.

"An Di em ấy còn nhỏ không hiểu chuyện, mẹ tha lỗi cho em ấy đi!"

Tôi cười lạnh, trong lòng nghĩ không phải lão muốn thấy tôi bị đánh à? Còn bày đặt nói giúp tôi.

Vì thế tôi đẩy vị cứu tinh của mình ra mà nói.

"Lâm Dục Thần, anh mau tránh ra đi! Mẹ muốn đánh em thì cứ đánh. Ai mượn anh giúp?"

"Dục Thần, con thấy chưa? Hôm nay mẹ không dạy lại nó là không được rồi!"

Nói rồi, mẹ quất một roi vào chân tôi.

Một roi rồi lại một roi....

Haha, cái miệng của tôi tài lanh nói vậy thôi. Chứ thật ra bị ăn ba roi vào chân, nó đau lắm các bác ạ!

Nước mắt của tôi bắt đầu thi nhau rớt xuống, coi giọt nào rớt xuống đất nhanh nhất.......

Lão anh trai của tôi lại chạy đến chắn trước mặt.

Ba tôi cũng vội vàng kéo mẹ tôi ngồi xuống, rồi lên tiếng.

"Bà cũng bình tĩnh đi, từ từ rồi nói chuyện. Con bé An Di nó còn nhỏ, đánh nó cũng không phải là cách! Con dầu gì cũng là con gái không nên uống rượu đến như thế "

"Hừ....."

"Dục Thần con đưa An Di lên phòng đi"

Ba đại nhân lên tiếng, tôi như được ân xá.

Vội vàng bỏ lên phòng. Nước mắt nước mũi chảy tèm lem, ngồi trên giường, lấy chăn trùm kín đầu....

Thế đấy, lúc nào tôi làm cái gì cũng bị chửi bị đánh.

Cốc! Cốc! Cốc!

"An Di, Anh vào nhé!"

"Cạch"

Tôi chưa kịp lên tiếng bảo lão đừng vào, thì lão đã mở cửa vào rồi.

Hừ! Lão tự tiện thế....

"Thôi nào! Ra đây để anh thoa thuốc cho!"

Lâm Dục Thần bước đến, khẽ kéo cái chăn ra.

Hình ảnh tôi thút thít, nước mắt nước mũi, đầu nhễ nhại mồ hôi. Cứ thế hiện ra trước mặt lão.

"Lâm Dục Minh! Em không cần anh quan tâm. Anh đi ra ngoài đi..."

Tôi tức giận đẩy lão ra, bỏ đi.

Còn lão thì kéo tôi lại ngồi trên giường, cầm tay tôi. Gương mặt nghiêm túc nhìn tôi, khó khăn mở miệng nói.

"Lâm An Di, em ghét anh lắm à?"

Tôi giật mình, trong 17 năm qua. Đây là lần đầu tiên lão gọi thẳng tên tôi!

"Đúng đấy! Lâm Dục Thần em rất ghét anh!"

Tôi cứ nghĩ sau khi lão nghe xong thì tức giận bỏ đi. Nhưng không.....

Lão lại cười nhìn tôi, thản nhiên nói...

"Em ghét anh thì em cứ ghét đi. Miễn sao anh không ghét em là được rồi"

Nói rồi cầm lấy tuýp thuốc mỡ thoa vào chân tôi.

Lão có bị chập mạch không vậy? Tôi nói vậy mà lão còn cười à....?

"Lâm Dục Thần! Dây thần kinh anh bị đứt rồi à?" Tôi hoảng sợ hỏi.

"Không! Anh không bị gì hết. Anh rất tỉnh và đẹp trai nữa là đằng khác!" ^.^

Lão.... lão đang tự kỉ à???

*******

Tối đó tôi không ra ăn cơm, mặc kệ ba tôi và Lâm Dục Thần gõ cửa. Tôi nhất quyết cũng không ra....

Sáng cũng vậy, tôi cũng không ăn sáng mà đi học.

Đến trường, vào lớp, vừa mới đặt mông ngồi xuống. Thì hai con nhỏ bạn tôi Võ Minh Anh và Trương Phương Thảo đã lết lại bà tám rồi.

"An Di mày nghe tin gì chưa?" Minh Anh nhí nhố nói chuyện.

"Con khùng, mày không nói lấy gì tao biết?" Tôi liếc xéo nó.

"Lúc nảy, thầy hiệu trưởng xuống báo là Giáo Viên Chủ Nhiệm của lớp mình sẽ được đổi thành một thầy giáo mới vừa từ nước ngoài về! Mày nghĩ coi thầy giáo kì này có phải là thầy giáo đẹp trai hay không?"

"Thầy giáo đẹp trai à?"

Nhắc đến trai đẹp là con mắt tôi nó sáng rực, tưởng tượng ra soái ca áo sơmi trắng, ngày ngày dạy tôi học....

Ôi chu choa!!!

Tùng! Tùng! Tùng!

Đến giờ vào học, cô giáo chủ nhiệm cũ của chúng tôi dắt một soái ca áo sơmi trắng vào thiệt.

Cả lớp ai cũng nhìn chầm chầm soái ca đó. Mắt như bắn ra hình trái tim...

Còn tôi cũng nhìn chầm chầm, nhưng lại đập mạnh một phát xuống bàn.

Đứng lên, tay chỉ thẳng vào mặt soái ca áo sơmi trắng đó, miệng không nói thành lời...

CMN, soái ca áo sơmi trắng đó...

Thầy giáo đẹp trai đó lại là Lâm Dục Thần?

Bình luận