Tác giả: Mèo Lười

Chương 22: Anh cũng chỉ là người bình thường

Loading...
"Anh có phải là đàn ông hay không? Thì em cứ thử đi rồi sẽ biết!!!"

Lâm Dục Thần khàn khàn giọng nhìn tôi cười nói.

Gì?????? Lão vừa nói cái gì thế? Lão... lão kêu tôi thử....thử đi?

"Lâm Dục Thần! Anh... anh đúng là đồ biến thái mà!" Mặt tôi bây giờ nóng ran, lắp bắp chửi lão. Sau đó thì lòm còm ngồi dậy...

Nhưng mà lão lại nắm lấy tay tôi kéo trở lại!

"Anh làm cái gì vậy? Mau! Anh mau bỏ tay em ra nhanh lên!!!" Bị lão giữ tay, mặt tôi càng đỏ hơn, vừa giãy giụa tay vừa hậm hực nhìn lão lên tiếng.

"A!!!!!"

"Chẳng phải em muốn biết anh có phải là đàn ông hay không sao?" Lâm Dục Thần lật người, chống hai tay xuống đất, từ trên cao nhìn xuống tôi trầm thấp nói.

"Ha! Ha.... Lâm Dục Thần chẳng.... chẳng phải tính tự chủ của anh rất cao hay sao? Anh.... anh đừng có..."

"An Di! Anh cùng lắm chỉ là một người đàn ông bình thường mà thôi! Em đã đánh giá anh quá cao rồi đấy!" Lâm Dục Thần cắt ngang lời tôi đang nói. Sau đó từ từ cuối đầu xuống...

Tôi nhìn mặt lão đang từ từ cuối xuống, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lão cuối xuống ngày một càng gần, tôi vội vàng nhắm tịt hai con mắt lại, hồi hộp chờ đợi.

Nhưng mà.......... Sao chờ hoài mà chả thấy môi của lão áp xuống??? Tôi mở mắt ra nhìn thì thấy lão đang mỉm cười nhìn tôi.

"LÂM DỤC THẦN!!! Anh đang đùa giỡn với em đấy à?" Tôi dựt dựt khóe miệng, trợn mắt nhìn, đẩy người lão ra!

"Em nhắm mắt làm gì thế? Chẳng lẽ em....." Lâm Dục Thần nhếch khóe miệng, giả ngu cười hỏi tôi.

"Cút! Lâm Dục Thần! Anh mau cút về phòng anh đi!!!" Tôi thẹn quá hóa giận. Thật là CMN nhục vãi chưởng!

"Được rồi! Hôm nay chúng ta học đến đây thôi! Anh về phòng đây. Em ngủ sớm đi...." Nói rồi lão cuối người xuống nhè nhẹ hôn lên trán của tôi. Sau đó kéo tôi đứng dậy, rồi đi về phòng.

AAAAA! Tôi hai tay ôm lấy mặt của mình, thầm hét trong lòng. Dường như trên trán tôi ngay chổ lão vừa hôn nó vẫn còn dư âm lại hơi nóng của lão.

Tôi thề là sau này tôi sẽ không có ngu mà đi chơi cái trò thử thách tính tự chủ của lão nửa đâu!

*********

Suốt một đêm không ngủ được, là sáng ra tôi mang đôi mắt gấu trúc xuống lầu.

Gặp lão, tôi cũng chả dám nhìn lão. Mà lão thì cũng xem như không có chuyện gì mà vẫn chở tôi đi học bình thường.

Lúc đến trường, lão đi trước tôi thì lẽo đẽo theo sau. Bỗng nhiên có người chạy đến, tôi ngó nhìn thì ra là bà chị thối Vương Hinh.

"Hôm.... hôm qua em có tặng cho thầy cái áo sơ mi. Thầy... thầy có đẹp không? Có thấy nó vừa với thầy không ạ? Nếu... nếu không vừa thì để em đi đổi lại ạ?"

Vương Hinh, mặt đỏ ửng nhìn lão lắp bắp nói chuyện.

"Ừm rất đẹp! Lại rất vừa nửa. Không cần đổi lại đâu!" Mỗi một câu nói của lão là mỗi một lần lão liếc nhìn tôi.

Tuy là nói chuyện với bà chị Vương Hinh, nhưng thật ra là lão cố ý nói cho tôi nghe đấy các bác ạ!

Nhìn lão và bà chị thối kia vừa đi vừa nói chuyện. Mà tôi chôn chân tại chổ căm tức nhìn....

Lâm Dục Thần khốn kiếp! Nghe lão nhắc lại làm bây mặt tôi lại đỏ nửa rồi!

Bỗng một cái vỗ vào vai tôi. Tôi nhìn lại là Thẩm Kình

"Đi... đi! Cậu đi ra chổ khác đi. Đừng có ở đây chọc tôi!" Tôi liếc nhìn cậu ta nói sau đó thì đi về phía lớp.

"Này! Tôi chưa có nói gì hết. Mà cậu nở lòng nào đuổi tôi rồi?" Cậu ta chạy theo sau tôi cười nói.

"Lúc nào gặp cậu thì cũng sẽ có chuyện xấu xảy ra! Đi... đi!" Thấy cậu ta đi theo thì tôi lại càng đi nhanh hơn.

"Mà này! Tôi có cái này cho....."

"Đã nói là cậu đừng có đi theo tôi nửa mà!!! Cậu có hiểu tôi đang nói....." Tôi ngắt lời, đứng lại tức giận quát cậu ta.

Nhưng lời chưa nói hết thì mắt tôi đã nhìn thấy cậu ta lấy từ trong ba lô, toàn là những đồ ăn vặt mà tôi thích.

"Cho.... cho cậu" Thẩm Kình lắp bắp, chìa ra một túi bánh, cười cười nói.

Sau đó tôi thấy nụ cười của cậu ta dần dần tắt lại, nhìn tôi thấp giọng hỏi.

"Lâm An Di! Cậu ghét tôi lắm đúng không???"

Ps: Chắc mấy nàng nghĩ cháp này sẽ có H? Haha! Bí mật nhé... Mèo ngu viết H lắm. ^.^

Bình luận