Tác giả: Mèo Lười

Chương 11: Cảm giác sung sướng

Loading...
Sáng ra, tôi mang đôi mắt gấu trúc bước xuống nhà.

Thật là, vì những lời tối hôm qua của lão mà tôi mất ngủ, đến cơm tôi cũng chả thèm động vào.

Vừa ra khỏi cửa thì đã thấy lão đứng chờ ở trước cổng chờ tôi rồi.

"Ra rồi à? Lên đây anh chở đi học!"

Tôi ngớ mặt ra, nhìn chầm chầm lão, một thân quần áo ngay thẳng, gương mặt trầm tĩnh, miệng hơi nhướng lên mà nhìn tôi.

Đáng lí ra lão phải có vẻ thống khổ chứ? Còn đằng này....

Haha sao mặt lão bình tĩnh thế? Lão đã quên chuyện hôm qua rồi à?

Hay là do tôi tự đề cao giá trị của bản thân?

"Em còn đứng ngây ngốc gì nửa thế? Lên xe nhanh!"

Ngồi trên xe, để lão chở đến trường. Trong quãng thời gian đi, cả hai chúng tôi đều im lặng.

Tôi đánh liều mở miệng hỏi.

"Lâm Dục Thần, sao anh không nói chuyện, im re vậy?"

"Sao vậy? Đừng ồn! Anh đang tập trung lái xe"

Tôi đang muốn nói chuyện với lão thế mà cái người nào đó ngồi ở đằng trước lại dập tắt...

Nhìn tấm lưng rộng lão, tôi muốn mở miệng hỏi lão là đã nói chuyện hủy hôn ước với ba mẹ chưa?

Nhưng lời chưa kịp lên cổ họng đã bị tôi nuốt trôi xuống rồi.

Tôi cố thử lại lần nữa....

Nhưng cho dù thử nhiều lần đi nữa, tôi cũng chả nói lên được thành tiếng.

Làm cách gì để lão nói chuyện đây!

Khi dừng chờ đèn đỏ, tôi ngó nhìn sang bên cạnh...

Haha các bác có biết tôi nhìn thấy cái gì không?

Tôi nhìn thấy, một cặp tình nhân, cô gái ngồi đằng sau dang hai ra ôm lấy hông của người con trai ngồi đằng trước.

Cô gái đó còn thủ thỉ với chàng trai rằng là...

"Anh nói chuyện với em đi chứ? Em đã ôm anh rồi, anh còn không chịu nói chuyện?"

Chàng trai ngồi đằng trước quay lại nhéo má yêu thương nói...

"Lại nhõng nhẽo, anh đang bận lái xe mà!"

Tôi sa sầm mặt nhìn cặp đôi đó, có cần phải làm vậy không?

Đến đèn xanh lão chạy xe.

Tôi ngồi sau, lòng hồi hộp cánh tay từ từ đưa lên nhưng rồi buông xuống.

Rồi lại đưa lên, cánh tay sắp chạm đến hông lão rồi lại ngưng giửa chừng...

Tôi có nên làm không, có nên làm theo cách của cô gái nói lúc nảy không???

Đột nhiên tay tôi sờ phải một vật thể lạ, nó vừa mềm mềm vừa khô khô là cái gì nhỉ?

Đang phân vân, đột nhiên lão lại thắng gắp, làm mặt của tôi đập thẳng vào lưng của lão...

Đau!!!

"Này! Lâm Dục Thần, anh có biết lái xe không vậy? Đau chết cái mặt của em rồi!"

Tôi vừa xoa xoa cái mặt vừa mắng lão, thì lại nghe lão lắp bắp nói

"An... An Di, buông tay ra đi, anh.... anh sợ nhột"

Gì? Lão nói gì thế? Cái gì mà buông đôi tay nhau ra?

Tôi ngước lên nhìn thì thấy mặt của đỏ ửng....

Chu choa lần đầu tiên tôi thấy mặt lão đỏ ửng như vậy, thật là dễ thương nha.

Lại ngó xuống nhìn.

Hai cánh tay của tôi từ khi nào mà đã ôm lấy hông của lão rồi?

Vậy ra cái vật thể lạ hồi nảy mà tôi sờ phải thì ra là cục thịt bên hông của Lâm Dục Thần à???

Một giây sau, tôi vội vàng buông tay ra, mặt đỏ lựng cúi đầu xuống chả dám nhìn lão. Miệng thì lắp bắp nói...

"Em...em...."

Tôi lén nhìn lão, mặt lão vẫn còn đỏ. Sau đó lão không nhanh không chậm mở miệng lên tiếng...

"An Di! Em... em muốn ôm thì cứ ôm đi, lần này anh chuẩn bị tinh thần rồi!"

Lâm Dục Thần anh không sợ em bị xấu hổ đến chết à? Sao mà còn nhắc đi nhắc lại hoài vậy?

Người ta thì sờ mó vào ban đêm! Còn tôi thì ngay cả ban ngày cũng chả tha.

Mặc dù hơi xấu hổ, cơ mà tôi không ngờ sờ mó lão lại có cảm giác rất sung sướng rất thích thú như vậy!

Ước gì được sờ lại lần nửa.

Bình luận